Bài viết

êm chuyển lương thực qua suối Bạc

Phú Thọ23/01/2026Trần Ngọc Sáng (Đoàn xã Tam Đảo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Suối Bạc ở Tam Đảo ngày thường trong veo, róc rách hiền hòa, nhưng vào những năm kháng chiến, nơi đây lại trở thành một “cửa ải” hiểm yếu trên con đường vận chuyển lương thực cho bộ đội. Ban ngày, địch thường cho quân canh gác, kiểm soát gắt gao các lối qua suối. Chỉ đến đêm khuya, khi sương mù phủ kín núi rừng, nhân dân và du kích mới dám lặng lẽ đưa từng bao gạo, từng gùi ngô sang bờ bên kia.

Đêm ấy trời không trăng, mưa phùn lất phất. Nước suối dâng cao, chảy xiết hơn thường lệ. Tổ vận chuyển có bảy người, gồm cả nam lẫn nữ, ai cũng khoác trên vai một bao lương thực nặng trĩu. Dẫn đầu là chú Khang, một du kích lâu năm, thông thạo từng hòn đá, từng khúc quanh của con suối. Chú thì thầm: “Đi sát nhau, bước đúng theo dấu chân, không được để lại tiếng động.”

Nước lạnh buốt ngấm vào da thịt, làm đôi chân tê dại. Mỗi bước đi đều phải dò dẫm cẩn thận, bởi chỉ cần trượt chân là có thể bị dòng nước cuốn đi. Những bao gạo được bọc kín bằng lá chuối và vải dầu để tránh ướt, nhưng trọng lượng của chúng khiến ai cũng phải gồng mình chịu đựng. Có chị Liên, vóc người nhỏ, gánh nặng gần bằng cả trọng lượng cơ thể, nhưng chị vẫn cắn răng bước tiếp, không hề kêu một tiếng.

Giữa dòng suối, bỗng từ xa vang lên tiếng chó sủa và ánh đuốc lập lòe. Địch đang đi tuần. Cả tổ lập tức dừng lại, nép sát vào những mỏm đá lớn giữa dòng. Ai nấy nín thở, chỉ còn nghe tiếng nước chảy ào ào. Chú Khang khẽ ra hiệu cho mọi người hạ thấp người, giữ cho bao gạo không bị lộ trên mặt nước. Tim đập thình thịch, nhưng không ai hoảng loạn. Họ hiểu rằng chỉ cần một người sơ suất, cả chuyến hàng sẽ bị phát hiện.

Một lúc sau, tiếng chó và ánh đuốc xa dần. Cả tổ mới thở phào, tiếp tục vượt suối. Gần sáng, lương thực được đưa trọn vẹn đến điểm tập kết an toàn. Những bao gạo ướt sũng bên ngoài, nhưng bên trong vẫn khô ráo, sẵn sàng chuyển tiếp cho đơn vị đang thiếu ăn trên núi cao.

Không có tiếng reo mừng, không có phần thưởng, mọi người chỉ lặng lẽ nhìn nhau mỉm cười. Họ biết rằng từng hạt gạo này sẽ tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội, góp phần giữ vững trận địa. Đêm chuyển lương thực qua suối Bạc tuy âm thầm, gian khổ, nhưng chính từ những chuyến đi như thế đã nuôi lớn ngọn lửa kháng chiến ở Tam Đảo trong suốt những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn