Bài viết

EM ĐÃ HIỂU THẾ NÀO LÀ HÒA BÌNH (1)

EM ĐÃ HIỂU THẾ NÀO LÀ HÒA BÌNH

Quảng Ninh25/06/2026Đặng Quang Huy - 10A2 (Trường THPT Minh Hà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Sự mơ hồ về một khái niệm quen thuộc

​Từ khi mới chập chững biết đọc, hai chữ "Hòa bình" đã xuất hiện dày đặc trong những trang sách giáo khoa, trong những bài hát thiếu nhi hay trên những tấm băng rôn rực rỡ nhân ngày lễ lớn. Đối với một học sinh sinh ra trong kỷ nguyên số, lớn lên tại vùng đất Quảng Yên thanh bình, "hòa bình" đôi khi giống như một điều hiển nhiên như hơi thở, như khí trời. Tôi đã từng nghĩ hòa bình đơn giản chỉ là sự vắng bóng của tiếng bom, là khi không còn những cuộc chia ly màu áo lính.

​Thế nhưng, phải đến khi tham gia dự án "Thời hoa lửa" và trực tiếp tìm hiểu về những câu chuyện lịch sử tại địa phương, tôi mới thực sự chạm tay vào định nghĩa đầy đủ nhất của hai chữ thiêng liêng này.

​2. Hòa bình là gì qua lăng kính lịch sử?

​Hòa bình không phải là một món quà miễn phí của thời gian, mà là một "gia sản" được mua bằng máu và nước mắt. Khi đứng trước những hiện vật tại bảo tàng hay nghe kể về những người con Phong Cốc đã nằm lại tại chiến trường miền Nam, tôi tự hỏi: Điều gì đã giúp họ vững tay súng giữa mưa bom bão đạn?

​Câu trả lời chính là khát vọng hòa bình. Hòa bình với cha ông ta ngày ấy không phải là sự an nhàn cá nhân, mà là:

● ​Hòa bình là sự tự do: Là khi người dân vùng đảo Hà Nam được tự do đi trên những con đê sông Chanh mà không phải lo tiếng còi báo động máy bay Mỹ.

● ​Hòa bình là sự đoàn viên: Là khi những lá thư không còn phải chờ đợi hàng năm trời qua các trạm giao liên, và người lính có thể trở về ăn bữa cơm chiều cùng mẹ dưới mái nhà xưa ở Phong Cốc.

● ​Hòa bình là quyền được ước mơ: Trong những năm tháng chiến tranh, ước mơ của lớp trẻ chỉ vỏn vẹn là "ngày thống nhất". Còn hôm nay, hòa bình cho phép chúng tôi mơ về việc vươn ra thế giới, về công nghệ, về tương lai đại học và những hoài bão lớn lao hơn.

​3. Trách nhiệm của thế hệ "thời bình"

​Tôi chợt nhận ra, mình đang được thừa hưởng một đặc ân mà bao thế hệ đi trước phải đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân. Hòa bình không có nghĩa là lãng quên quá khứ. Ngược lại, chỉ khi hiểu thấu những đau thương của chiến tranh, ta mới biết trân trọng hiện tại.

​Mỗi khi đi ngang qua những di tích lịch sử tại Quảng Yên, hay đơn giản là nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trên cổng trường THPT Minh Hà, tôi lại tự nhắc nhở mình: Hòa bình hôm nay được xây dựng trên nền tảng của sự hy sinh. Vì vậy, sống trong hòa bình không đồng nghĩa với việc sống hưởng thụ, mà là sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.

​4. Kết luận

​"Em đã hiểu thế nào là hòa bình" – đó không còn là một khái niệm trừu tượng trong sách vở. Hòa bình là tiếng trống trường mỗi sáng, là những mùa lễ hội Đình Cốc náo nhiệt, là nụ cười của bà và ánh mắt kỳ vọng của mẹ.

​Với tư cách là một đoàn viên thanh niên, tôi hiểu rằng mình cần phải có trách nhiệm bảo vệ và xây dựng sự hòa bình này bằng cách học tập tốt, rèn luyện đạo đức và luôn giữ lửa lòng biết ơn đối với thế hệ cha anh. Hòa bình là một hành trình tiếp nối, và chúng tôi chính là những người viết tiếp những trang sử mới cho vùng đất Quảng Yên anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn