êm gió hú trên đồi A1
Năm 1954, đêm gió lớn. Tiểu đội của Thành trú trong một hố bom để chờ lệnh. Gió thổi rít vào tai, mang theo cả mùi thuốc súng. Thành nhìn đồng đội ngủ gật, còn mình thì nóng ruột. Chuẩn bị tổng công kích rồi, ai cũng hiểu không chắc mình còn sống đến sáng. Khi pháo tín hiệu bắn lên, họ lao khỏi hố bom, tiếng hô “Xung phong!” vang dậy cả đồi. Sau chiến thắng, chỉ còn Thành sống. Anh nhiều lần trở lại hố bom năm xưa, nơi từng chứa cả tiểu đội, bây giờ chỉ còn cỏ mọc.


