Em học sinh Trần Linh An
Đêm 17 tháng 2 năm 1979 – Tiếng súng đầu tiên ở Lạng Sơn
Tôi là chiến sĩ thuộc Trung đoàn đóng quân tại khu vực cửa khẩu Đồng Đăng, tỉnh Lạng Sơn. Đêm 16 rạng sáng 17 tháng 2 năm 1979, khi cả đơn vị đang trực chiến trong cái lạnh cắt da của miền biên ải, chúng tôi nghe những tiếng pháo đầu tiên dội xuống.
Khoảng 5 giờ sáng, pháo địch bắn dồn dập vào thị trấn Đồng Đăng. Đất đá rung chuyển. Nhà cửa đổ sập. Người dân hốt hoảng chạy xuống hầm trú ẩn. Tôi còn nhớ rất rõ hình ảnh một bà cụ gần 70 tuổi nắm chặt tay tôi: “Các cháu giữ đất cho dân nhé!”
Chúng tôi chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn. Địch đông, vũ khí mạnh. Nhưng từng tấc đất biên cương là máu thịt. Những ngày sau đó, chúng tôi vừa đánh vừa cơ động, bám trụ từng điểm cao. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Chiến sự kéo dài hơn một tháng, nhưng những trận đánh lẻ tẻ còn tiếp diễn nhiều năm sau. Tôi trở về quê năm 1985, mang theo mảnh đạn còn nằm trong vai. Mỗi lần nhìn về phía Bắc, tôi lại nhớ đến đêm 17 tháng 2 – đêm tôi hiểu thế nào là giữ đất bằng máu.



