Em… không khai chi hết. Nếu sống được, chị nói mạ gởi cho em BỘ QUẦN ÁO. Còn nếu c.h.ế.t thì thôi!"
Đó là lời nhắn gửi mộc mạc nhưng xé lòng của người y tá trẻ Lê Thị Tuyết (19 tuổi) trước khi ngã xuống giữa vùng đạn bom và khói lửa của ch.i.ế.n t.r.a.n.h t.à.n k.h.ố.c tại Hải Lăng (Quảng Trị) vào mùa hè năm 1968. Những gì chị đã phải chịu đựng dưới nanh vuốt quỷ dữ thực sự quá đỗi t.à.n b.ạ.o, d.ã m.a.n, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của một người con gái tuổi đôi mươi. Thế nhưng, giữa "địa ngục trần gian" ấy, chị vẫn đứng vững như rặng phi lao kiên trung, cắn răng chịu đựng mọi đòn t.r.a t.ấ.n mà tuyệt đối không hé răng nửa lời để bảo vệ cơ sở cách mạng.
"Em… không khai chi hết. Nếu sống được, chị nói mạ gởi cho em BỘ QUẦN ÁO. Còn nếu c.h.ế.t thì thôi!"
Đó là lời nhắn gửi mộc mạc nhưng xé lòng của người y tá trẻ Lê Thị Tuyết (19 tuổi) trước khi ngã xuống giữa vùng đạn bom và khói lửa của ch.i.ế.n t.r.a.n.h t.à.n k.h.ố.c tại Hải Lăng (Quảng Trị) vào mùa hè năm 1968. Những gì chị đã phải chịu đựng dưới nanh vuốt quỷ dữ thực sự quá đỗi t.à.n b.ạ.o, d.ã m.a.n, vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của một người con gái tuổi đôi mươi. Thế nhưng, giữa "địa ngục trần gian" ấy, chị vẫn đứng vững như rặng phi lao kiên trung, cắn răng chịu đựng mọi đòn t.r.a t.ấ.n mà tuyệt đối không hé răng nửa lời để bảo vệ cơ sở cách mạng.
Thậm chí, ngay cả khi chị đã trút hơi thở cuối cùng dưới h.ọ.n.g s.ú.n.g kẻ thù, sự t.à.n á.c đến mất hết nhân tính của chúng vẫn chưa dừng lại. Những hành vi h.ủ.y h.o.ạ.i t.h.â.n t.h.ể chị sau đó là một nỗi đau thương quá lớn, quá t.h.ả.m k.h.ố.c, x.é nát tâm khảm của những người dân chứng kiến và để lại một vết thương rỉ m.á.u trong lòng quê hương bên dòng sông Vĩnh Định.
Giác ngộ lý tưởng từ năm 13 tuổi, từng nén những cơn sốt rét rừng quặn thắt nơi hầm bí mật và dũng cảm lao vào m.ư.a đ.ạ.n để giành giật lại mầm sống cho đồng đội, chị đã sống và h.y s.i.n.h trọn vẹn cho Tổ quốc. Tiếng hô "Hồ Chí Minh muôn năm!" cất lên trước giờ phút b.ị h.ạ g.ụ.c đã trở thành bản anh hùng ca bất tử.
Xin kính cẩn nghiêng mình, dâng nén tâm hương với trọn vẹn lòng biết ơn vô hạn hướng về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Tuyết. Sự h.y s.i.n.h t.h.ả.m k.h.ố.c nhưng vô cùng vĩ đại của chị—cùng bao thế hệ đã ngã xuống trong ch.i.ế.n t.r.a.n.h—chính là cái giá vô giá cho độc lập, tự do và bình yên mà chúng ta đang hưởng thụ ngày hôm nay.
Xin đời đời ghi nhớ công ơn, nguyện sống tử tế, có lý tưởng và có trách nhiệm với quê hương, đất nước để xứng đáng với những phần x.ư.ơ.n.g m.á.u đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ. Chị mãi mãi là niềm tự hào, là biểu tượng bất tử trong lòng mỗi người dân Việt Nam!



