Em nhớ anh
Nhiều năm sau chiến tranh, người phụ nữ đã có mái tóc bạc.
Một hôm, bà mở chiếc hộp gỗ cũ.
Bên trong là ảnh, thư, một chiếc khăn tay và một chiếc nhẫn bạc.
Tất cả đều đã cũ.
Bà nhìn chúng rất lâu.
Con cháu hỏi:
— Bà còn nhớ ông ấy không?
Bà mỉm cười:
— Nhớ chứ.
— Bà có buồn không?
Bà lắc đầu:
— Ngày trẻ thì buồn. Bây giờ chỉ thấy thương.
Bà kể rằng ngày ấy họ từng hẹn nhau sau chiến tranh sẽ xây một căn nhà nhỏ.
Căn nhà ấy không bao giờ có.
Nhưng bà đã sống một cuộc đời bình yên.
Và trong cuộc đời ấy, có một người dù đã đi xa hơn nửa thế kỷ vẫn chưa bao giờ biến mất.
Bà khép chiếc hộp lại.
Ngoài sân, những bông hoa đang nở.
Bà nói rất khẽ:
“Anh ơi, chiến tranh qua lâu rồi. Em vẫn nhớ anh.”
Có lẽ đó chính là điều kỳ diệu nhất của tình yêu.
Chiến tranh có thể lấy đi một con người, nhưng không thể lấy đi ký ức về một người mà ta đã từng yêu bằng tất cả tuổi trẻ.


