“Em nhỏ canh gác báo hiệu cho bộ đội”
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ở một làng quê nhỏ ven rừng, có một em bé khoảng 12 tuổi được giao nhiệm vụ canh gác cho bộ đội.
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ở một làng quê nhỏ ven rừng, có một em bé khoảng 12 tuổi được giao nhiệm vụ canh gác cho bộ đội.
Công việc của em tưởng chừng đơn giản: ngồi ở đầu làng, quan sát mọi động tĩnh. Nhưng thực ra, đó là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần sơ suất, không chỉ em mà cả đơn vị bộ đội đang trú quân cũng có thể gặp nguy hiểm.
Mỗi ngày, em ngồi dưới gốc cây quen thuộc, giả vờ chăn trâu, thả diều hay chơi đùa như bao đứa trẻ khác. Nhưng đôi mắt em luôn dõi theo con đường làng.
Một buổi chiều, em phát hiện có lính địch đang tiến vào làng. Không hoảng loạn, em nhanh trí cầm chiếc sáo tre – tín hiệu đã được quy ước trước.
Tiếng sáo vang lên, nghe như một khúc nhạc đồng quê bình thường, nhưng với bộ đội, đó là dấu hiệu nguy hiểm.
Nhờ tín hiệu kịp thời của em, bộ đội nhanh chóng rút vào rừng an toàn.
Khi địch vào làng, chúng không hề nghi ngờ cậu bé đang vô tư chơi đùa kia chính là người đã báo tin.
Tối hôm đó, một anh bộ đội quay lại, đặt tay lên vai em và nói:
“Nhờ em mà đơn vị được an toàn. Em giỏi lắm!”
Em chỉ cười, ánh mắt sáng lên:
“Cháu chỉ làm việc nhỏ thôi… miễn là giúp được các chú đánh giặc.”



