Én bạc bất tử
Én Bạc Bất Tử: Khi Thân Xác Hóa Tên Lửa
Giữa những ngày đông giá rét của năm 1972, Hà Nội không ngủ bởi tiếng còi báo động và ánh chớp của những trận mưa bom. Chàng phi công trẻ Vũ Xuân Thiều, người con hào hoa của đất kinh kỳ, bước vào buồng lái chiếc MiG-21 với một tâm thế khác hẳn mọi ngày. Trong lòng anh lúc ấy không chỉ có kỹ năng của một phi công thiện chiến, mà còn có cả nỗi đau thắt lại khi nhìn Thủ đô bị giày xéo dưới gầm những chiếc "siêu pháo đài bay" B-52.
Đêm ngày 28 tháng 12, khi màn đêm bao phủ vùng trời phía Bắc, chiếc MiG-21 của Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích từ một sân bay dã chiến. Anh lao vút vào bóng tối đặc quánh, nơi những chiếc B-52 đang lừng lững tiến vào với sự bảo vệ dày đặc của tầng tầng lớp lớp máy bay tiêm kích Mỹ. Qua mặt nạ dưỡng khí, tiếng thở của Thiều đều đặn nhưng đanh thép. Anh biết, mục tiêu của mình là con quái vật khổng lồ đang ẩn nấp sau những làn nhiễu điện tử trắng xóa.
Khi phát hiện ra bóng dáng đồ sộ của chiếc B-52 trên bầu trời Sơn La, Vũ Xuân Thiều khéo léo lách qua hàng rào hộ tống, áp sát mục tiêu ở cự ly gần đến nghẹt thở. Anh nhấn nút phóng tên lửa. Một vầng sáng bùng lên, chiếc B-52 trúng đạn nhưng nó quá lớn, nó vẫn chưa chịu rơi ngay mà vẫn cố lết đi để trút những quả bom chết chóc xuống mặt đất.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vũ Xuân Thiều hiểu rằng nếu anh vòng lại để chuẩn bị cho đợt tấn công thứ hai, con quái vật ấy có thể sẽ tẩu thoát vào bóng đêm. Một quyết định táo bạo nảy ra trong đầu anh nhanh hơn cả vận tốc âm thanh. Anh không quay đầu, cũng không tìm cách thoát ly.
Thiều nhấn nút tăng lực, đẩy vận tốc máy bay lên mức cực đại. Thay vì một quả tên lửa rời bệ phóng, lần này, chính chiếc MiG-21 và người phi công hào hoa ấy đã hóa thân thành một quả tên lửa sống cuối cùng. Một tiếng nổ kinh thiên động địa xé tan màn đêm, cả chiếc máy bay của anh và kẻ thù cùng tan xác trong một quầng lửa rực sáng cả góc trời.
Vũ Xuân Thiều đã hy sinh ở tuổi 27 theo cách oanh liệt nhất có thể. Anh không chỉ bắn rơi máy bay địch bằng vũ khí, mà bằng chính máu thịt và ý chí bất khuất của mình. Nếu anh hùng Vũ Văn Hiếu dưới lòng đất Côn Đảo đã trao đi hơi ấm cuối cùng từ chiếc áo len, thì Vũ Xuân Thiều trên bầu trời cao đã hóa thân thành ánh sáng để bảo vệ sự bình yên cho từng mái nhà Hà Nội. Họ, dù ở đâu, cũng đều là những tượng đài bất tử trong lòng dân tộc.



