Bài viết

ểu đội du kích giữa rừng già Tam Đảo

Phú Thọ23/01/2026Trần Ngọc Sáng (Đoàn xã Tam Đảo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng già Tam Đảo những năm kháng chiến vừa là mái nhà che chở, vừa là chiến hào tự nhiên của lực lượng du kích. Giữa những tán cây cao vút, những lối mòn quanh co và lớp sương mù dày đặc, có một tiểu đội du kích nhỏ bé nhưng gan dạ, ngày đêm bám rừng giữ đất, bảo vệ căn cứ cách mạng.

Tiểu đội chỉ có tám người, phần lớn đều là thanh niên trong vùng. Người lớn tuổi nhất mới ngoài hai mươi lăm, còn lại đều mười tám, đôi mươi. Vũ khí của họ rất thô sơ: vài khẩu súng trường cũ, vài quả lựu đạn tự tạo, còn lại là dao găm, gậy gộc. Nhưng bù lại, họ có lòng dũng cảm và sự thông thuộc rừng núi đến lạ thường. Mỗi con suối, mỗi hốc đá, mỗi bụi cây đều in dấu chân của họ.

Nhiệm vụ chính của tiểu đội là trinh sát, cảnh giới và quấy rối địch, tạo điều kiện cho bộ đội chủ lực hoạt động an toàn. Ban ngày, họ ẩn mình trong rừng sâu, quan sát động tĩnh. Ban đêm, họ chia nhau tuần tra, gài bẫy, phá cầu tạm, cắt đường tiếp tế của địch. Công việc nguy hiểm, nhưng không ai lùi bước.

Có lần, địch tổ chức một cuộc càn lớn vào khu vực nghi có căn cứ cách mạng. Từ trên cao, tiểu đội phát hiện hàng chục tên lính đang tiến dần vào rừng. Đội trưởng Minh lập tức chia lực lượng thành hai mũi: một mũi bám sát theo dõi, một mũi vòng ra phía sau để nghi binh. Khi địch lọt vào khu vực đã định, họ đồng loạt nổ súng từ nhiều hướng, rồi nhanh chóng rút lui theo các lối mòn đã chuẩn bị sẵn. Tiếng súng vang lên giữa rừng già khiến địch hoang mang, tưởng rằng gặp lực lượng lớn, buộc phải dừng lại và rút quân.

Sau trận ấy, tiểu đội không ai bị thương, nhưng ai cũng thấm mệt. Họ ngồi tựa lưng vào gốc cây, chuyền nhau nắm cơm nắm muối vừng, uống chung ngụm nước suối lạnh. Không có lời khoe khoang chiến công, chỉ có những nụ cười mệt nhưng rạng rỡ. Với họ, giữ được rừng, giữ được căn cứ an toàn đã là phần thưởng lớn nhất.

Rừng già Tam Đảo không chỉ nuôi sống họ bằng rau rừng, nước suối, mà còn tôi luyện ý chí và tinh thần chiến đấu. Tiểu đội du kích nhỏ bé ấy đã trở thành “tai mắt” của cách mạng, là lá chắn vững vàng bảo vệ hậu phương, bảo vệ con đường liên lạc và tiếp tế.

Ngày nay, khi rừng Tam Đảo xanh tươi trong hòa bình, ít ai biết rằng từng có những người trẻ tuổi sống giữa rừng sâu, lấy gian khổ làm quen, lấy hiểm nguy làm thử thách. Chính họ, bằng lòng dũng cảm và tinh thần kiên cường, đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của Tam Đảo trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ểu đội du kích giữa rừng già Tam Đảo | Câu chuyện thời hoa lửa