Cựu chiến binh

Gác bút nghiên - người thanh niên trẻ cầm súng lên đường chiến đấu ở độ tuổi đôi mươi

Gác bút nghiên - người thanh niên trẻ cầm súng lên đường chiến đấu ở độ tuổi đôi mươi, ông là Cựu chiến binh Phạm Trọng Khái, thôn Phổ Vền (trước đây là thôn Pắc Có) xã Tân Mỹ, tỉnh Tuyên Quang

Tuyên Quang04/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Gác bút nghiên - người thanh niên trẻ cầm súng lên đường chiến đấu ở độ tuổi đôi mươi

Gác bút nghiên theo tiếng gọi non sông

Có những thế hệ lớn lên khi đất nước còn chia cắt. Tuổi trẻ của họ không được lựa chọn giữa ước mơ và chiến tranh, mà phải học cách đặt vận mệnh Tổ quốc lên trên khát vọng của riêng mình. Cựu chiến binh Phạm Trọng Khái, hiện trú tại xã Tân Mỹ, tỉnh Tuyên Quang, là một người như thế.

Ông sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Ninh Bình giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Tiếng còi báo động, những đoàn quân hành quân ra tiền tuyến và những lá thư báo tử từ chiến trường đã trở thành một phần ký ức của cả một thế hệ.

Năm 1968, khi tuổi đời mới đôi mươi, ông tham gia cách mạng. Những ngày ấy, ông vừa học tập, vừa tham gia phục vụ cách mạng, góp sức mình vào công cuộc kháng chiến của dân tộc. Đó là quãng thời gian hun đúc trong ông lý tưởng sống cao đẹp: khi Tổ quốc cần, người thanh niên không thể đứng ngoài.

Ba năm sau, vào tháng 8 năm 1971, khi tiếng gọi thiêng liêng của non sông vang lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ông đã đưa ra quyết định làm thay đổi cả cuộc đời mình. Gác lại những trang sách còn dang dở, rời xa giảng đường, chia tay gia đình và quê hương, chàng thanh niên Phạm Trọng Khái khoác lên mình màu áo lính, cầm súng lên đường nhập ngũ.

Điểm đến đầu tiên của ông là Bắc Thái – vùng đất nay thuộc tỉnh Thái Nguyên. Đó là nơi ông bắt đầu những tháng ngày rèn luyện trong quân ngũ, học cách trở thành một người lính thực thụ. Từ những bài học đầu tiên về điều lệnh, chiến thuật, đến những cuộc hành quân dã ngoại, những buổi huấn luyện dưới mưa nắng khắc nghiệt, tất cả đã tôi luyện ý chí, bản lĩnh và tinh thần thép của người chiến sĩ cách mạng.

Đối với ông, ngày khoác lên mình bộ quân phục không chỉ là ngày bắt đầu một nhiệm vụ mới, mà còn là dấu mốc mở đầu cho hành trình cống hiến trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Kể từ thời khắc ấy, cuộc đời người học trò năm nào đã gắn với cây súng, ba lô, thao trường và những chặng đường hành quân. Phía trước còn biết bao gian khổ, hiểm nguy, nhưng cũng từ đó, hành trình hoạt động cách mạng và chiến đấu bảo vệ Tổ quốc của ông chính thức bắt đầu.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ký ức về buổi chia tay năm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh. Đó không chỉ là kỷ niệm của riêng ông, mà còn là câu chuyện chung của một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng gác lại ước mơ cá nhân để viết tiếp bản hùng ca giữ nước.

Hôm nay, khi đã trở về với cuộc sống đời thường trên quê hương Tân Mỹ, nhìn lại chặng đường đã đi qua, ông Phạm Trọng Khái luôn tự hào vì tuổi trẻ của mình được cống hiến cho Tổ quốc. Những năm tháng ấy đã trở thành phần ký ức đẹp nhất của cuộc đời người lính – một ký ức được viết bằng lý tưởng, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên trong những năm tháng chiến tranh.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn