Bài viết

GÁC GIẤC MƠ GIẢNG ĐƯỜNG, VIẾT NÊN TUỔI XUÂN TRÊN CHIẾN TRƯỜNG

Năm 1965, sau khi tốt nghiệp cấp 3 và đứng trước cơ hội vào Đại học Sư phạm, chàng trai trẻ Đỗ Quốc Phong quyết định gác lại giấc mơ giảng đường để tham gia Đội Thanh niên xung phong K53, lên đường vào chiến trường miền Nam. Trong những năm chiến tranh, ông hoạt động tại khu vực Trị Thiên – Huế, làm nhiệm vụ trinh sát và bảo vệ tuyến giao thông. Đặc biệt, ông trực tiếp lái đò trên sông Ba Lòng, Quảng Trị, đưa bộ đội, lương thực, đạn dược qua sông và vận chuyển thương binh trở về. Giữa bom đạn, dòng nước xiết và những đêm dài không ngủ, ông cùng đồng đội nhiều lần đối mặt với hiểm nguy và chứng kiến sự hy sinh của đồng đội. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến trong công tác Hội Cựu Thanh niên xung phong, từng giữ chức Chủ tịch Hội Cựu TNXP TP.Hà Nội giai đoạn 2005–2023. Câu chuyện cuộc đời ông là hình ảnh tiêu biểu cho một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng gác lại ước mơ riêng, đem tuổi trẻ và sức lực cống hiến cho Tổ quốc. Những ký ức ấy cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm, lòng biết ơn và tinh thần sống có ích.

Hà Nội22/08/2026Xã Eakly (Xã Eakly)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
GÁC GIẤC MƠ GIẢNG ĐƯỜNG, VIẾT NÊN TUỔI XUÂN TRÊN CHIẾN TRƯỜNG

Có những người bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ giản dị về giảng đường, nghề nghiệp và tương lai. Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, họ sẵn sàng gác lại tất cả để lên đường.

Ông Đỗ Quốc Phong, nguyên Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong TP.Hà Nội, là một trong những người như thế. Từ một chàng trai Hà thành vừa tốt nghiệp phổ thông, ông đã trở thành thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn, nhiều năm đối mặt với bom đạn và hiểm nguy để bảo vệ tuyến giao thông chiến lược.

Năm 1965, Đỗ Quốc Phong vừa tốt nghiệp cấp 3 tại Trường Ứng Hòa, Hà Tây cũ. Khi ấy, con đường vào Đại học Sư phạm đang mở ra trước mắt. Nhưng chiến tranh ngày càng khốc liệt, tiếng gọi của Tổ quốc đã khiến chàng trai trẻ quyết định gác lại ước mơ học tập để lên đường.Ngày 13.7.1965, ông tham gia Đội Thanh niên xung phong K53 – đơn vị đặc biệt được cử vào chiến trường miền Nam. Hành trang của người thanh niên tuổi đôi mươi khi ấy không có nhiều, chủ yếu là sức trẻ, lòng nhiệt huyết và tình yêu quê hương đất nước.

Trong thời gian hành quân qua Hà Tĩnh, ông chứng kiến hậu quả đau lòng của chiến tranh đối với những người dân vô tội. Những hình ảnh ấy trở thành ký ức không thể quên và khiến ông càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Từ một chàng trai quen với sách vở, ông dần trưởng thành trong môi trường chiến đấu khắc nghiệt. Ông tham gia trinh sát, bảo vệ hành lang giao thông tại khu vực Đường 9 và thực hiện nhiều nhiệm vụ trên tuyến lửa Trị Thiên - Huế. Trong những năm tháng ấy, ông hiểu rằng để bảo vệ tuyến đường chi viện cho chiến trường miền Nam, mỗi người đều phải hoàn thành nhiệm vụ của mình, dù công việc ấy âm thầm hay đối mặt trực tiếp với hiểm nguy.

Một trong những nhiệm vụ đáng nhớ nhất trong cuộc đời thanh niên xung phong của ông là vận chuyển người và hàng hóa qua sông Ba Lòng, một tuyến giao thông quan trọng ở Quảng Trị. Trong điều kiện chiến tranh ác liệt, việc đưa bộ đội, lương thực, đạn dược và thương binh qua sông diễn ra chủ yếu vào ban đêm. Những chiếc đò nhỏ phải vượt qua dòng nước xiết, đá ngầm và sự đánh phá liên tục của máy bay. Nhận thấy những chiếc đò độc mộc chỉ chở được vài người không đáp ứng yêu cầu vận chuyển, ông Phong cùng du kích địa phương tổ chức làm một chiếc đò lớn hơn. Công việc kéo dài nhiều tháng. Những thân cây được đốn trên rừng, khoét rỗng và tạo hình bằng phương pháp thủ công. Cuối cùng, một chiếc đò dài khoảng 8 - 10 m được hoàn thành, có thể chở khoảng một trung đội. Để điều khiển con đò trên dòng nước xiết, ông và đồng đội phải tập luyện trong thời gian dài. Từ một thanh niên chưa từng làm nghề sông nước, ông trở thành người trực tiếp đưa hàng trăm lượt cán bộ, chiến sĩ qua sông.

Công việc thường bắt đầu từ chiều tối và kéo dài đến gần sáng.Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy. Khi máy bay trinh sát hoặc pháo sáng xuất hiện, những người trên đò phải tuyệt đối giữ im lặng, tận dụng bóng tối và địa hình để bảo đảm an toàn. Có những đêm, ông liên tục chèo đò ngược dòng, đưa bộ đội sang sông rồi quay lại đón thương binh. Sức khỏe dần bị bào mòn bởi cường độ lao động cao, điều kiện ăn uống thiếu thốn và những đêm dài không ngủ.

Trong những năm tháng chiến đấu, ông Phong nhiều lần đối diện với hiểm nguy và chứng kiến đồng đội hy sinh.Những mất mát ấy trở thành ký ức theo ông suốt cuộc đời.nhưng thay vì khuất phục trước đau thương, ông và những người còn sống tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Họ hiểu rằng phía sau mỗi chuyến hàng, mỗi chuyến đò là sự sống của đồng đội và là yêu cầu của chiến trường.Đó cũng là cách một thế hệ thanh niên đã lựa chọn để đóng góp cho đất nước: không phô trương, không tính toán, chỉ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Chiến tranh kết thúc, ông Đỗ Quốc Phong trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những năm tháng cống hiến cho đất nước không dừng lại ở đó.Sau khi nghỉ hưu năm 2004, ông tiếp tục tham gia công tác Hội Cựu Thanh niên xung phong TP.Hà Nội và giữ cương vị Chủ tịch Hội từ năm 2005 đến 2023. Ông cũng tham gia công tác tại Trung ương Hội Cựu TNXP Việt Nam, dành nhiều thời gian chăm lo, kết nối và tri ân những đồng đội từng cùng mình đi qua chiến tranh.

Với ông, việc còn sống trở về sau chiến tranh là một may mắn. Chính vì vậy, phần đời còn lại cần được sống có ích, xứng đáng với những đồng đội đã nằm lại trên những cung đường chiến đấu.

image.png

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn