.Gác lại những riêng tư để dấn thân vào con đường cách mạng
Giữa những ngày hòa bình, mỗi khi nhìn lại tấm ảnh thời trẻ, lòng tôi – một người con của mảnh đất Tân Đức Đông sinh ngày 18/3/1955 – lại bồi hồi nhớ về những năm tháng thanh xuân đầy sóng gió nhưng vô cùng vinh quang. Năm 1972, khi vừa tròn 17 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái, tôi đã chọn gác lại những riêng tư để dấn thân vào con đường cách mạng. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, tôi lên đường với ý chí sắt đá và niềm tin mãnh liệt rằng sức nhỏ của mình cũng sẽ góp phần vào ngày hội thống nhất. Quãng đời từ năm 1972 đến 1975 là những năm tháng tôi luyện bản lĩnh người phụ nữ Việt Nam kiên cường. Tôi vẫn nhớ như in những đêm thức trắng thực hiện nhiệm vụ, những lần băng rừng lội suối dưới làn mưa bom, và cả những tình cảm đồng chí, đồng đội ấm áp nơi chiến trường. Dẫu gian khổ, hiểm nguy luôn cận kề, nhưng nụ cười và tinh thần lạc quan của những cô gái trẻ như chúng tôi ngày ấy chưa bao giờ tắt. Ba năm chiến đấu không chỉ là những trận đánh, mà là sự trưởng thành vượt bậc về lý tưởng và lòng yêu nước. Giây phút vỡ òa hạnh phúc vào mùa xuân năm 1975 là phần thưởng vô giá cho mọi hy sinh, mất mát. Đến nay, những ký ức thời "hoa lửa" ấy vẫn luôn là niềm tự hào, là ngọn lửa sưởi ấm trái tim tôi, nhắc nhở tôi luôn sống xứng đáng với sự tin yêu của quê hương, đất nước.



