GẠC MA: NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ VÒNG TRÒN GIỮ CỜ
Nhân chứng: Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Lanh và cựu binh Lê Hữu Thảo
Ngày 14/3/1988.
Giữa biển Trường Sa, những người lính Việt Nam có mặt tại Gạc Ma trong một nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ chủ quyền.
Trong số đó có Nguyễn Văn Lanh và Lê Hữu Thảo.
Sáng hôm ấy, các chiến sĩ Việt Nam đổ bộ lên bãi đá để cắm cờ và bảo vệ vị trí.
Tình hình nhanh chóng căng thẳng.
Các lực lượng Trung Quốc tiến tới, yêu cầu bộ đội Việt Nam rời khỏi khu vực.
Những người lính Việt Nam vẫn giữ vị trí.
Trong cuộc đối đầu, Thiếu úy Trần Văn Phương cùng đồng đội bảo vệ lá cờ Tổ quốc. Trần Văn Phương hy sinh. Nguyễn Văn Lanh bị thương nặng.
Lê Hữu Thảo cũng có mặt tại đó.
Sau trận chiến, ông đã chèo thuyền đưa thi thể Trần Văn Phương và người bị thương Nguyễn Văn Lanh về đảo Sinh Tồn.
Nhiều năm sau, Lê Hữu Thảo vẫn mang theo ký ức về Gạc Ma.
Điều đau đớn nhất đối với những người sống sót không chỉ là vết thương trên cơ thể.
Đó còn là những người đồng đội đã không trở về.
64 cán bộ, chiến sĩ Việt Nam hy sinh trong trận chiến ngày 14/3/1988.
Thời gian trôi qua gần bốn thập niên, nhưng với những người trực tiếp chứng kiến, ký ức không đơn giản biến mất.
Nguyễn Văn Lanh – người bị thương khi bảo vệ lá cờ – sau này trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Lê Hữu Thảo tiếp tục kể lại câu chuyện của đồng đội trong nhiều cuộc gặp gỡ.
Những lời kể ấy có giá trị đặc biệt bởi chúng đến từ người đã trực tiếp đứng trên bãi đá hôm ấy.
Gạc Ma vì thế không chỉ là một địa danh trên bản đồ.
Đó là một ký ức.
Một lời nhắc về chủ quyền.
Và trên hết là câu chuyện về những người lính trẻ đã đứng giữa biển khơi trong một thời khắc sinh tử.
**Có những người trở về để kể lại câu chuyện.
Và có những người chỉ có thể được nhắc tên bởi những người còn sống.



