GẠC MA NHỮNG NĂM THÁNG MÁU LỬA
Có những ký ức không bao giờ chịu ngủ yên, nhất là khi tháng Ba lại về, mang theo gió biển Trường Sa và màu nước mặn của những ngày lịch sử. Trong những khoảnh khắc ấy, quá khứ không chỉ hiện lên bằng hình ảnh, mà còn bằng âm thanh của đạn pháo, bằng cảm giác chao đảo giữa biển khơi, và bằng nỗi đau âm thầm khi nhớ đến những người đã nằm lại. Ba mươi lăm năm đã trôi qua kể từ trận hải chiến Gạc Ma, nhưng với Hoàng Bùi Hải, thời gian dường như chưa từng khép lại. Những gì ông trải qua nơi đầu són
Hoàng Bùi Hải sinh năm 1962, quê tại TDP Hòa Sơn, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa – nơi biển cả vừa hiền hòa vừa dữ dội, hun đúc trong con người ông sớm một ý thức gắn bó với sóng nước và biên cương. Năm 1980, ông nhập ngũ, bước vào con đường binh nghiệp khi đất nước còn nhiều thử thách chưa khép lại.
Tháng 3 năm 1988, khi vừa trở về quê nhà sau lễ cưới ngắn ngủi, Hoàng Bùi Hải nhận mệnh lệnh mới: ra công tác tại quần đảo Trường Sa, đảm nhiệm nhiệm vụ quan trọng trong lực lượng bảo vệ đảo. Quyết định ấy đến nhanh, không cho ông nhiều thời gian suy nghĩ, nhưng cũng không làm chùn bước người sĩ quan trẻ đang tràn đầy nhiệt huyết.
Đêm 11/3/1988, ông cùng hơn một trăm cán bộ, chiến sĩ lên tàu HQ604, mang theo vật liệu, vũ khí và một niềm tin giản dị: ra đảo để dựng nhà, cắm cờ, khẳng định chủ quyền. Chuyến đi ấy, không ai ngờ, lại trở thành chuyến hải trình định mệnh.
Chiều 13/3, khi tàu tiến gần đảo Gạc Ma, tình hình trên biển bắt đầu trở nên căng thẳng. Sự đối đầu hiện rõ qua từng động thái áp sát, từng hướng đi bị ngăn chặn. Trong bối cảnh ấy, sự bình tĩnh và quyết đoán của những người chỉ huy đã giúp tàu HQ604 tiếp cận được đảo, đưa lực lượng lên bãi san hô giữa lúc thủy triều rút.
Suốt đêm đó, dưới ánh trăng mờ và tiếng sóng vỗ không ngừng, các chiến sĩ khẩn trương vận chuyển vật liệu, dựng nhà, cắm cờ Tổ quốc. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên Gạc Ma không chỉ là dấu mốc chủ quyền, mà còn là lời khẳng định thầm lặng nhưng kiên quyết của những người lính Việt Nam giữa biển khơi.
Sáng 14/3/1988, khi thủy triều dâng cao, đảo Gạc Ma chìm trong biển nước. Đó cũng là lúc tình thế chuyển sang nguy hiểm tột độ. Tàu chiến và lực lượng đối phương áp sát, yêu cầu rút lui. Trước áp lực ấy, những người lính Việt Nam không lùi bước. Tiếng hô giữ cờ vang lên giữa sóng gió, và hàng chục chiến sĩ lao xuống biển, tạo thành vòng người bảo vệ lá cờ Tổ quốc.
Chỉ ít phút sau, loạt đạn đầu tiên vang lên. Trận hải chiến diễn ra nhanh, dữ dội và hoàn toàn không cân sức. Hoàng Bùi Hải bị thương nặng ngay trên boong tàu. Đạn xuyên qua cơ thể, máu hòa vào nước biển, và con tàu HQ604 bắt đầu chìm dần giữa làn hỏa lực dày đặc.
Giữa ranh giới mong manh của sự sống, ông tỉnh lại khi nước biển chạm vào vết thương. Chung quanh là đồng đội đã ngã xuống, là những mảnh vỡ của con tàu và biển trời mênh mông. Trong khoảnh khắc ấy, bản năng sinh tồn hòa cùng ý chí không chịu buông xuôi đã giúp ông bám vào một mảnh gỗ, lênh đênh giữa sóng dữ.
Sau nhiều giờ trôi dạt, ông được lực lượng trên đảo cứu sống. Đó là sự sống được giành lại từ tay biển cả, từ giữa một trận chiến mà cái chết hiện diện ở khắp nơi. Chiều hôm đó, những người còn sống sót được đưa về đảo Sinh Tồn, rồi tiếp tục chuyển về đất liền điều trị.
Tại bệnh viện, trong khi cơ thể còn đầy mảnh đạn và cơn đau chưa dứt, Hoàng Bùi Hải viết thư về cho cha. Lá thư ngắn, lời lẽ giản dị, chỉ để người ở quê yên lòng. Khi người cha xuất hiện nơi cửa phòng bệnh, không cần lời nói dài, chỉ một cái ôm lặng lẽ cũng đủ nói lên tất cả những gì hai thế hệ người lính đã trải qua.
Sau thời gian điều trị, ông trở lại quân ngũ, tiếp tục công tác cho đến khi nghỉ hưu năm 2020. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức Gạc Ma vẫn ở lại, như một phần máu thịt không thể tách rời trong cuộc đời người lính ấy.
Câu chuyện của Hoàng Bùi Hải không chỉ thuộc về riêng ông. Đó là câu chuyện của một thế hệ đã đứng giữa biển khơi để giữ lấy lá cờ, giữ lấy chủ quyền, dù phải trả giá bằng máu và nước mắt. Nhắc đến Gạc Ma hôm nay không phải để khơi lại nỗi đau, mà để khắc sâu một sự thật: hòa bình mà chúng ta đang có được đã được đánh đổi bằng sự hy sinh của những con người bình dị nhưng phi thường.



