gái mở đường ở Quảng Bình (1967)
Quảng Bình – “tọa độ lửa”. Bom đạn dội xuống ngày đêm, đất đá tung lên như sóng biển. Giữa mảnh đất ấy, có một cô gái thanh niên xung phong nhỏ nhắn, mỗi ngày cầm xẻng ra đường phá bom nổ chậm.
Có lần, bom vừa rơi xuống, chưa kịp nguội, cô đã lao tới đánh dấu, dẫn bộ đội phá bom. Đồng đội khuyên can, cô chỉ cười:
— “Chậm một phút là xe không qua được, miền Nam sẽ thiếu đạn.”
Một buổi chiều, cô không trở về sau tiếng nổ dữ dội. Trên đoạn đường vừa được thông, đoàn xe vẫn lặng lẽ lăn bánh.
Tên cô không khắc trên bia đá lớn, nhưng con đường cô mở đã góp phần đưa đất nước đến ngày toàn thắng.



