GẦN 600 KILÔMÉT CÙNG CHIẾC XE ĐẠP TỚI CHIẾN TRƯỜNG
Mỗi vòng quay của bánh xe là một lần người lính tiến gần hơn về phía chiến trường.
Từ Thanh Hóa vào Quảng Trị gần sáu trăm kilômét. Ngày nay, quãng đường ấy có thể đi bằng ô tô trong nhiều giờ. Nhưng năm 1972, giữa chiến tranh, đó là một hành trình khác hẳn. Đường sá bị bom đánh. Máy bay địch luôn rình rập. Có những đoạn đường, Lang Sỹ Thủy phải xuống xe, dắt bộ qua những hố bom còn mới. Có hôm đang đi, tiếng máy bay bất ngờ vọng tới. Anh vội kéo chiếc xe xuống vệ đường, lao vào một hố đất. Bom nổ phía xa. Đất đá rơi xuống lộp bộp. Khi tiếng động lắng xuống, anh phủi đất trên áo, dựng xe lên. Rồi lại đi. Có người gặp anh trên đường hỏi: – Đồng chí đi đâu một mình thế? Anh đáp: – Vào Quảng Trị. Người kia nhìn cánh tay bị thương, lại nhìn chiếc xe: – Đi thế này à? Lang Sỹ Thủy cười: – Vâng. Rồi đạp tiếp.
Ngày nối ngày. Mưa. Nắng. Đường dài. Bom pháo. Mỗi vòng quay bánh xe là một lần anh rút ngắn khoảng cách với đồng đội. Gần sáu trăm kilômét. Nhưng trong suy nghĩ của người lính ấy, có lẽ chỉ có một hướng phía trước.



