Anh hùng Lao động

Gắn bó với ngành nông học

Hoàng Minh Hảo

Đồng Tháp26/08/2026phường Đồ Sơn (phường Đồ Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lương Định Của sinh ngày 16/8/1920 tại làng Đại Ngãi, quận Kế Sách, nay là thị trấn Đại Ngãi, huyện Long Phú (cũ), tỉnh Sóc Trăng, trong một gia đình trí thức giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng thông minh, ham học.

Theo tư liệu của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Sóc Trăng, từ nhỏ, Lương Định Của đã nổi tiếng thông minh, học giỏi. Lúc 12, 13 tuổi, ông mồ côi cha mẹ, nên được người bác trong họ tộc nuôi dưỡng, cho đi học ở Sài Gòn, lấy bằng tú tài (baccalaurréat) lúc 17 tuổi. Sau đó, ông tiếp tục sang học Đại học Y khoa và tiếng Anh ở Hồng Kông. Học đến năm thứ 3 thì Lương Định Của không theo ngành y nữa mà xin ý kiến người bác để sang Trung Quốc theo học Đại học Kinh tế tại Thượng Hải.

Do chiến tranh thế giới lần thứ II bùng nổ, nên nhà trường đóng cửa. Sau khi xin ý kiến gia đình, Lương Định Của tìm cách qua Nhật Bản, vừa tự mưu sinh vừa thi vào Khoa Sinh vật thực nghiệm chuyên ngành trồng trọt tại Trường Đại học Kyushu với ý định học thật giỏi để sau này về nước góp phần xây dựng ngành nông nghiệp Việt Nam. Với nỗ lực và tài năng của mình, ông được cấp học bổng trong suốt những năm học tập tại trường.

Với sự thông minh và nỗ lực không ngừng, ông đã hoàn thành xuất sắc chương trình học và được nhận bằng Cử nhân Nông học vào năm 1945. Sau đó ông xin vào làm phụ việc ở Đại học Tổng hợp Kyoto, tình nguyện làm việc không lương để được phép đọc sách ở thư viện và nghiên cứu, thực nghiệm một số giờ tại phòng thí nghiệm của nhà trường.

Cũng trong năm 1945, Lương Định Của lập gia đình với Nobuko Nakamura, 23 tuổi, một nữ sinh viên quê ở Kyushu, vừa tốt nghiệp Đại học Nữ công. Hai vợ chồng ông lần lượt có 5 người con, sinh ở cả Nhật Bản và Việt Nam.

Giáo sư Lương Định Của và bà Nakamura Nobuko (Ảnh: Tư liệu)

Lương Định Của cũng là người trẻ nhất và là người nước ngoài duy nhất được cấp học vị Bác sĩ Nông học tại Nhật Bản.

Nghe theo lời khuyên của Bác sĩ Đặng Văn Ngữ, đã thành danh và về nước trước đó (năm 1949), Lương Định Của ở lại Nhật Bản thêm một thời gian để làm dày thêm vốn tri thức của mình. Năm 1946, Lương Định Của tiếp tục lên Kyoto, Nhật Bản, theo học ngành nông nghiệp và miệt mài học và nghiên cứu khoa học.

Mùa hè năm 1951, Lương Định Của bảo vệ xuất sắc luận án di truyền học của mình với đề tài: “Cách xử lý đa bội thể di truyền nhằm tạo nên giống lúa mới”.

Sau đó, ông tiếp tục nghiên cứu và được Hội đồng khoa học Trường Đại học Tổng hợp Kyoto nhất trí cấp học vị Bác sĩ Nông học, đây là học vị cao nhất của ngành nông học Nhật Bản kể từ thời Minh Trị Thiên hoàng. Ông là người thứ 96 trên toàn nước Nhật giành được học vị này trong vòng 10 năm ở Nhật thời kỳ đó.

Lương Định Của cũng là người trẻ nhất và là người nước ngoài duy nhất được cấp học vị này tại Nhật Bản, một minh chứng cho tài năng và sự xuất sắc của ông. Mấy tháng sau khi nhận học vị bác sĩ nông học, Lương Định Của được Bộ Giáo dục Nhật Bản bổ nhiệm làm giảng sư Trường đại học Kyoto. Ông cũng là người nước ngoài duy nhất thời ấy được bổ nhiệm làm giảng sư chính thức ở một trường đại học quốc lập của Nhật Bản.

Giáo sư Lương Định Của và các con (Ảnh tư liệu)

Năm 1952, với tình yêu đất nước, ông cùng gia đình từ Nhật Bản trở về phục vụ Tổ quốc. Chuyến trở về Việt Nam vào tháng 9 của Giáo sư Lương Định Của vô cùng gian nan: Phải đi vòng từ Nhật Bản qua Hồng Kông về Sài Gòn. Khi gia đình ông cập cảng ở Hồng Kông, toàn bộ giấy tờ, tiền bạc đồ đạc bị thất lạc. Nhờ sự giúp đỡ của một người bạn học là ông Trương Văn Hi, Lương Định Của và gia đình nhỏ của mình mới về đến Sài Gòn an toàn. Điều đặc biệt nhất là 1 chiếc va ly lúa giống mà Lương Định Của kỳ công lựa chọn mang về từ Nhật lại bình an vô sự, vì lúc nào ông cũng luôn cẩn thận mang theo người. Valy lúa giống đó là khởi nguồn của một phần những sáng tạo xuất sắc về nông nghiệp của bác sĩ nông học Lương Định Của sau này.

Được tin Lương Định Của về nước, Chính quyền thân Pháp ở Sài Gòn cử người đến tiếp xúc, hứa hẹn nhiều việc làm và chức vụ cho ông, kể cả kế hoạch giao cho ông phụ trách một cơ sở nghiên cứu nông nghiệp ở Mỹ Tho. Viện cớ mới về nước, không am hiểu được tình hình, nên Giáo sư Lương Định Của chỉ nhận một chân hợp đồng ở Bộ Canh nông và ngấm ngầm tìm cách liên lạc với cơ sở kháng chiến. Sau gần 2 năm chờ đợi, Thành ủy Sài Gòn bí mật cử giao liên đưa gia đình theo đoàn cán bộ tập kết ra bắc vào cuối năm 1954.

Đó lại là một chuyến đi mạo hiểm. Từ Sài Gòn ông giả đưa gia đình đi nghỉ mát ở Vùng Tàu rồi bí mật đổi xe, theo người dẫn đường về Mỹ Tho, xuống Cần Thơ, về khu tập kết ở Cà Mau rồi lên tàu Ba Lan ra đến Hà Nội vào ngày cuối cùng của năm 1954.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Gắn bó với ngành nông học | Câu chuyện thời hoa lửa