Cựu chiến binh

Gần một thập kỷ tuổi trẻ nơi biên cương

Ninh Bình18/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần một thập kỷ tuổi trẻ nơi biên cương

Năm 1979, khi đất nước bước vào những năm tháng đầy thử thách, cũng là lúc chàng trai Trần Đình Quang, sinh năm 1961, rời quê hương lên đường nhập ngũ. Khi ấy, ông mới 18 tuổi – cái tuổi mà nhiều người vẫn còn đang sống trong vòng tay gia đình, nhưng với thế hệ thanh niên thời ấy, khoác lên mình bộ quân phục và lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc là một lựa chọn đầy tự hào.

Gần một thập kỷ sau, tháng 10 năm 1988, ông rời quân ngũ trở về quê hương. Giữa hai mốc thời gian ấy là một hành trình dài với nhiều đơn vị, nhiều địa danh và những bước trưởng thành của một người lính – từ chiến sĩ trẻ đến Trung đội trưởng nơi biên cương Mèo Vạc.

Từ chàng trai 18 tuổi đến người lính nơi Lập Thạch

Tháng 6 năm 1979, Trần Đình Quang chính thức nhập ngũ. Những ngày đầu tiên trong quân đội đưa ông đến với xe 4, D10, F411, thực hiện nhiệm vụ trên địa bàn huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc.

Từ cuộc sống của một chàng trai trẻ, ông bắt đầu làm quen với môi trường quân đội. Những ngày tháng đầu tiên ấy là những ngày học cách sống theo kỷ luật, học cách phối hợp cùng đồng đội, rèn luyện sức khỏe và bản lĩnh của một người chiến sĩ.

Tuổi 18, ông chưa thể biết hành trình quân ngũ sẽ đưa mình đến đâu. Ông cũng không thể biết rằng bộ quân phục khoác lên người trong mùa hè năm ấy sẽ gắn bó với mình gần mười năm.

Nhưng chính từ những ngày đầu tiên ở Lập Thạch, người lính Trần Đình Quang đã bắt đầu trưởng thành.

Đó là sự trưởng thành không chỉ trong quân ngũ mà còn trong suy nghĩ. Ông dần hiểu rằng người lính phải biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những mong muốn riêng, biết chia sẻ khó khăn cùng đồng đội và luôn sẵn sàng khi Tổ quốc cần.

Mường Khương – nơi tôi luyện bản lĩnh người lính

Tháng 10 năm 1979, ông được điều động về C9, D6, F121, thực hiện nhiệm vụ tại huyện Mường Khương, tỉnh Hoàng Liên Sơn.

Nếu Lập Thạch là nơi ông bắt đầu làm quen với cuộc sống quân ngũ, thì Mường Khương là nơi những trải nghiệm của người lính trở nên sâu sắc hơn.

Rời nơi đóng quân cũ, người chiến sĩ trẻ bước vào một vùng đất miền núi phía Bắc với địa hình phức tạp, điều kiện sinh hoạt còn nhiều khó khăn. Cuộc sống xa gia đình, xa quê hương khiến tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa quan trọng đối với mỗi người lính.

Trong những năm tháng ấy, ông tiếp tục rèn luyện, thực hiện nhiệm vụ và tích lũy kinh nghiệm.

Có lẽ chính những tháng ngày làm chiến sĩ tại Mường Khương đã giúp ông hiểu rằng, người lính không chỉ cần sức khỏe và lòng dũng cảm, mà còn cần sự bền bỉ, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.

Tháng 9 năm 1981, hành trình quân ngũ của ông lại bước sang một dấu mốc mới. Ông được học tập tại Trường Quân chính Quân khu 2, với quân hàm Trung sĩ, trong thời gian từ tháng 9 năm 1981 đến tháng 10 năm 1982.

Đây là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời quân ngũ.

Từ một người trực tiếp thực hiện nhiệm vụ của người chiến sĩ, ông bắt đầu được đào tạo để trở thành người cán bộ chỉ huy. Những kiến thức được học cùng kinh nghiệm thực tế tích lũy từ những năm trước đã trở thành hành trang để ông đảm nhận một trọng trách mới.

Người Trung đội trưởng nơi Xín Cái

Tháng 12 năm 1982, Trần Đình Quang được giao nhiệm vụ Trung đội trưởng K1A, C1, D1, đóng quân tại xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang.

Nếu năm 1979, ông đến với quân đội khi mới 18 tuổi, thì giờ đây, sau nhiều năm rèn luyện, ông đã đứng ở một vị trí khác – người cán bộ trực tiếp chỉ huy bộ đội nơi vùng biên giới.

Xín Cái là vùng đất xa xôi của Mèo Vạc, địa hình núi cao, hiểm trở, đời sống còn nhiều khó khăn. Với những người lính làm nhiệm vụ tại đây, sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm luôn là yêu cầu hàng đầu.

Trên cương vị Trung đội trưởng, ông Trần Đình Quang không chỉ thực hiện nhiệm vụ của một người lính, mà còn phải chịu trách nhiệm với cả tập thể.

Những chiến sĩ dưới quyền phần lớn đều là những người trẻ, xa gia đình và lần đầu làm quen với cuộc sống nơi biên giới. Ông từng trải qua những ngày tháng như họ nên hiểu những khó khăn của người lính.

Từ một người chiến sĩ, ông hiểu giá trị của tình đồng đội.

Từ những năm tháng được đơn vị rèn luyện, ông hiểu ý nghĩa của kỷ luật.

Và từ vị trí người chỉ huy, ông hiểu sâu sắc hơn hai chữ trách nhiệm.

Gần sáu năm, từ tháng 12 năm 1982 đến tháng 10 năm 1988, cuộc đời quân ngũ của ông gắn với Xín Cái.

Đó cũng là quãng thời gian dài nhất ông gắn bó với một địa bàn. Những năm tháng ấy đã chứng kiến sự trưởng thành trọn vẹn của người lính Trần Đình Quang: từ chàng trai trẻ mới nhập ngũ trở thành một người cán bộ chỉ huy có kinh nghiệm.

Gần một thập kỷ gửi lại tuổi trẻ

Tháng 10 năm 1988, ông Trần Đình Quang xuất ngũ.

Gần mười năm trước, ông lên đường khi mới 18 tuổi. Ngày trở về, chàng trai năm nào đã mang theo một hành trang đặc biệt: những năm tháng tuổi trẻ trong quân đội.

Gần một thập kỷ ấy được đánh dấu bằng những địa danh: Lập Thạch, Mường Khương, Trường Quân chính Quân khu 2 và Xín Cái – Mèo Vạc.

Mỗi nơi ông đi qua đều để lại những dấu ấn riêng.

Lập Thạch là nơi bắt đầu.

Mường Khương là nơi rèn luyện và trưởng thành.

Trường Quân chính Quân khu 2 là bước ngoặt đưa ông đến với con đường cán bộ chỉ huy.

Còn Xín Cái là nơi ông dành những năm tháng dài nhất của đời quân ngũ, nơi ông mang trên vai trách nhiệm của một Trung đội trưởng nơi biên giới.

Những năm tháng ấy hôm nay đã lùi xa.

Nhưng đối với người lính, thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ, nhưng không thể lấy đi ký ức.

Có thể những người đồng đội năm xưa giờ mỗi người đã có một cuộc sống riêng. Có thể những địa danh từng gắn bó đã đổi thay. Nhưng những năm tháng cùng nhau sống, cùng nhau rèn luyện và thực hiện nhiệm vụ vẫn nằm lại trong ký ức.

Ký ức của một thời không thể quên

Câu chuyện của ông Trần Đình Quang không phải là câu chuyện về một trận đánh cụ thể hay một chiến công được ghi bằng những con số.

Đó là câu chuyện về một hành trình trưởng thành của người lính.

Từ một thanh niên 18 tuổi, ông đã dành gần một thập kỷ của tuổi trẻ cho quân đội. Ông đi qua nhiều đơn vị, nhiều địa bàn, trải qua những năm tháng rèn luyện và cuối cùng trở thành người chỉ huy trực tiếp những người lính nơi biên giới.

Điều đáng quý trong câu chuyện ấy chính là sự trưởng thành từng bước: trưởng thành từ kỷ luật, từ gian khó, từ tình đồng đội và từ trách nhiệm đối với Tổ quốc.

Ngày hôm nay, khi cuộc sống đã bước sang một trang mới, người lính năm xưa có thể bình thản nhìn lại chặng đường đã qua.

Năm 1979, ông là chàng trai 18 tuổi lên đường.

Năm 1988, ông trở về sau gần một thập kỷ quân ngũ.

Giữa hai mốc thời gian ấy là tuổi trẻ.

Một tuổi trẻ đã gửi lại nơi thao trường, trong những đơn vị quân đội và giữa những vùng biên giới xa xôi của Tổ quốc.

Và chính những con người như ông Trần Đình Quang đã góp phần viết nên câu chuyện của một thế hệ – thế hệ đã sống, cống hiến và trưởng thành trong những năm tháng nhiều gian khó, để hôm nay đất nước có được những ngày tháng bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn