Gánh củi mùa đông
Mùa đông trên vùng núi Khả Cửu luôn đến sớm. Những cơn gió lạnh tràn qua các sườn núi, len lỏi vào từng mái nhà sàn của đồng bào Mường. Trong ký ức của cụ bà Hà Thị Thắm, sinh năm 1941, mùa đông năm ấy là mùa đông không bao giờ quên – mùa đông của những gánh củi dành cho bộ đội.
Gánh củi mùa đông
(Nhân vật: Cụ bà Hà Thị Thắm)
Mùa đông trên vùng núi Khả Cửu luôn đến sớm. Những cơn gió lạnh tràn qua các sườn núi, len lỏi vào từng mái nhà sàn của đồng bào Mường. Trong ký ức của cụ bà Hà Thị Thắm, sinh năm 1941, mùa đông năm ấy là mùa đông không bao giờ quên – mùa đông của những gánh củi dành cho bộ đội.
Khi chiến tranh còn ác liệt, cụ Thắm là một thiếu phụ mới ngoài hai mươi tuổi. Ban ngày lên nương, tối đến lại cùng chị em trong bản vào rừng nhặt củi khô. Những bó củi ấy không chỉ để sưởi ấm cho gia đình, mà còn được dành một phần cho các đơn vị bộ đội đang đóng quân trong rừng.
Cụ thường nói:
"Người lính giữa mùa đông cần ngọn lửa hơn bất cứ thứ gì."
Một buổi sáng rét buốt, sương phủ trắng lối đi. Cụ cùng vài người phụ nữ gùi củi vượt qua nhiều con dốc để đến nơi bộ đội đóng quân. Đường núi trơn trượt, mỗi bước chân đều nặng nhọc vì bó củi trên lưng và cái lạnh cắt da.
Đi được nửa đường, một người trong đoàn bị trượt chân, bó củi lăn xuống sườn dốc. Không ai nản lòng. Mọi người cùng xuống nhặt lại từng thanh củi, buộc lại thật chắc rồi tiếp tục lên đường.
Khi đến nơi, các chiến sĩ đang co ro bên hầm trú quân. Thấy bà con mang củi đến, ai cũng xúc động.
Một người lính trẻ đỡ gánh củi trên vai cụ Thắm, nói:
"Bà con vất vả quá! Chúng tôi biết lấy gì để cảm ơn?"
Cụ mỉm cười hiền hậu:
"Các chú giữ yên đất nước là món quà lớn nhất rồi. Chúng tôi chỉ góp chút sức nhỏ của mình thôi."
Chiều hôm ấy, những thanh củi khô được nhóm lên. Ngọn lửa bập bùng xua tan cái rét của núi rừng. Quanh bếp lửa, bộ đội và bà con cùng uống bát nước chè xanh, chia nhau củ sắn nướng và kể chuyện quê hương.
Đó là khoảnh khắc mà cụ Thắm luôn ghi nhớ. Trong ánh lửa, không còn khoảng cách giữa hậu phương và tiền tuyến. Chỉ còn tình quân dân ấm áp giữa mùa đông lạnh giá.
Chiến tranh kết thúc, cụ trở về với cuộc sống bình dị. Nhưng mỗi khi đông về, cụ vẫn giữ thói quen nhóm bếp sớm. Nhìn ngọn lửa hồng, cụ lại nhớ những chuyến gùi củi năm xưa.
Con cháu hỏi:
"Bà ơi, sao bà vẫn thích bếp củi?"
Cụ cười:
"Vì bà nhớ hơi ấm của những ngày cả bản cùng nhau góp củi cho bộ đội. Ngọn lửa ấy không chỉ sưởi ấm con người, mà còn sưởi ấm tình đồng bào, tình quân dân."
Đến cuối đời, cụ Hà Thị Thắm vẫn luôn dặn con cháu:
"Các con không còn phải gùi củi cho bộ đội như bà ngày trước. Nhưng hãy biết sống sẻ chia, giúp đỡ người khác khi khó khăn. Đó cũng là cách giữ gìn ngọn lửa nghĩa tình của quê hương."
Ngày nay, những cánh rừng Khả Cửu vẫn xanh, mùa đông vẫn mang theo gió lạnh. Nhưng trong lòng người dân nơi đây, hình ảnh người phụ nữ Mường lặng lẽ gánh củi vượt núi để sưởi ấm những người lính vẫn là biểu tượng đẹp của lòng nhân hậu, sự hy sinh và tinh thần đoàn kết trong những năm tháng hoa lửa.
Thông điệp: Có những gánh củi tuy nhỏ bé nhưng đã góp phần sưởi ấm cả một mùa đông nơi tiền tuyến. Chính những việc làm bình dị, thầm lặng của người dân hậu phương đã tiếp thêm sức mạnh cho người lính và góp phần làm nên sức mạnh đoàn kết của dân tộc.



