Bài viết

GÁNH GẠO DƯỚI MƯA BOM

Câu chuyện kể lại ký ức của bà Nguyễn Thị Lan trong những năm tháng tham gia dân công hỏa tuyến. Khi mới 18 tuổi, bà cùng những thanh niên trong làng ngày đêm vận chuyển lương thực, thuốc men và chăm sóc thương binh. Trong một chuyến vận chuyển giữa lúc bom đạn ác liệt, bà và đồng đội đã dũng cảm bảo vệ lương thực, cứu người bị thương và hoàn thành nhiệm vụ. Câu chuyện là minh chứng về lòng yêu nước, sự hy sinh và tình đồng đội của thế hệ thanh niên trong thời kỳ chiến tranh.

Quảng Ngãi13/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ giữa quê hương Sơn Thủy, bà Nguyễn Thị Lan nâng niu chiếc khăn tay đã sờn cũ. Đó là kỷ vật còn lại của người đồng đội từng cùng bà vượt qua những năm tháng chiến tranh ác liệt. Mỗi lần nhìn thấy chiếc khăn, những ký ức về một thời hoa lửa lại hiện về trong tâm trí bà.

Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, bà Lan tình nguyện tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến. Nhiệm vụ của bà và các đồng đội là vận chuyển gạo, thuốc men và tài liệu đến những đơn vị đang chiến đấu. Ban ngày, mọi người trú trong hầm hoặc dưới những tán cây rậm; khi màn đêm buông xuống, từng đoàn người lại âm thầm lên đường.

Mỗi người gánh trên vai hàng chục kilôgam lương thực. Đường rừng quanh co, nhiều đoạn lầy lội và trơn trượt. Bàn chân của các cô gái trẻ thường xuyên bị gai cào rướm máu. Khó khăn là vậy nhưng không ai than phiền, bởi mọi người đều hiểu rằng phía trước đang có những chiến sĩ chờ đợi từng cân gạo, từng viên thuốc.

Bà Lan nhớ nhất một chuyến vận chuyển diễn ra vào một đêm mưa lớn. Đoàn của bà phải đưa gạo và thuốc men vượt qua khu vực thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Khi mọi người đang đi giữa rừng, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Ánh pháo sáng soi rõ cả một vùng, sau đó là những tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất.

Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Trong lúc chạy, một nữ đồng đội của bà Lan bị mảnh bom làm bị thương ở chân. Mặc dù bom vẫn còn nổ, bà Lan lập tức quay lại, cùng một người khác dìu đồng đội vào hốc đá an toàn.

Bà Lan xé một phần ống tay áo để băng vết thương cho bạn. Khi tiếng máy bay đã xa dần, bà và đồng đội kiểm tra lại số hàng. Một số bao gạo bị vùi dưới đất đá nhưng phần lớn thuốc men vẫn còn nguyên vẹn. Mọi người nhanh chóng thu gom, chia nhau mang số hàng còn lại và tiếp tục lên đường.

Bà Lan kể:

“Lúc ấy, chúng tôi cũng rất sợ, nhưng không ai nghĩ đến chuyện quay về. Gạo và thuốc phải được đưa đến nơi, vì phía trước còn có bộ đội và thương binh đang chờ. Chúng tôi động viên nhau rằng, còn người thì còn hàng, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ.”

Do có người bị thương, cả đoàn phải di chuyển chậm hơn. Bà Lan vừa mang phần hàng của mình, vừa thay phiên cõng đồng đội. Đường xa, bụng đói, đôi chân mỏi nhừ nhưng mọi người vẫn dìu nhau đi trong đêm tối.

Gần sáng, đoàn đã đưa được lương thực, thuốc men và người bị thương đến nơi an toàn. Khi nhìn những bao gạo và túi thuốc được bàn giao đầy đủ, ai cũng mệt lả nhưng trên khuôn mặt đều hiện rõ niềm vui.

Trong những năm tháng tham gia dân công hỏa tuyến, bà Lan đã nhiều lần đối mặt với bom đạn và chứng kiến sự hy sinh của đồng đội. Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp thực hiện những ước mơ bình dị của mình.

Bà xúc động nói:

“Chúng tôi sống được đến ngày hôm nay là nhờ sự che chở, giúp đỡ của đồng đội và nhân dân. Nhiều người đã mãi mãi nằm lại để đất nước có ngày hòa bình. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải luôn ghi nhớ và trân trọng những hy sinh ấy.”

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Lan trở về quê hương, xây dựng gia đình và tích cực lao động sản xuất. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn giữ tinh thần lạc quan, cần cù và thường xuyên tham gia các hoạt động tại địa phương.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, bà vẫn kể cho con cháu nghe về những chuyến đi trong đêm, những gánh gạo nặng trên vai và tình đồng đội giữa mưa bom, bão đạn. Bà mong thế hệ trẻ biết trân trọng cuộc sống hòa bình, chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm và đóng góp sức mình xây dựng quê hương.

Câu chuyện “Gánh gạo dưới mưa bom” là một ký ức bình dị nhưng xúc động về những con người đã dành tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Thời gian có thể làm cũ đi những kỷ vật, nhưng không thể xóa nhòa tinh thần quả cảm, lòng yêu nước và sự hy sinh cao đẹp của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn