GÁNH GẠO GIỮA MÙA THU VIỆT BẮC
GÁNH GẠO GIỮA MÙA THU VIỆT BẮC
GÁNH GẠO GIỮA MÙA THU VIỆT BẮC
Bà Hoàng Thị Mận, dân công hỏa tuyến tại chiến khu Việt Bắc năm 1947, kể lại:
Năm nay tôi đã ngoài chín mươi tuổi, nhưng mỗi khi nhắc đến mùa thu năm 1947, ký ức về những ngày cùng đồng bào Việt Bắc phục vụ chiến dịch lại hiện lên rõ mồn một.
Lúc ấy, tôi mới mười bảy tuổi.
Tháng 10 năm 1947, thực dân Pháp bất ngờ mở cuộc tấn công lớn lên căn cứ địa Việt Bắc. Chúng nhảy dù xuống Bắc Kạn, đưa quân theo đường bộ và đường thủy tiến sâu vào chiến khu với âm mưu tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến.
Cả Việt Bắc bước vào những ngày sôi sục.
Người già, phụ nữ, thanh niên đều tham gia phục vụ kháng chiến. Người đan gùi, người tải đạn, người giấu lương thực, người dẫn đường cho bộ đội.
Trong đội dân công của tôi có một cô gái tên là Viên, người dân tộc Dao, chỉ mới mười sáu tuổi.
Viên nhỏ bé nhưng khỏe mạnh và rất gan dạ.
Mỗi lần nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực, cô luôn xin gánh phần nặng nhất.
Một hôm, đơn vị bộ đội đóng quân trên đỉnh núi báo tin đang thiếu gạo nghiêm trọng. Nếu không tiếp tế kịp thời, bộ đội sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong chiến đấu.
Con đường lên núi lúc đó vô cùng nguy hiểm vì máy bay địch thường xuyên trinh sát và bắn phá.
Nhiều người lo lắng.
Viên đứng dậy nói:
– Bộ đội đang đánh giặc giữ nước. Mình có vất vả mấy cũng phải đưa được gạo lên cho các anh.
Nói rồi cô đặt đôi quang gánh lên vai.
Hôm ấy trời mưa tầm tã.
Đường núi trơn trượt như đổ mỡ.
Mỗi người gánh gần ba mươi cân gạo vượt qua nhiều con suối và những vách đá cheo leo.
Đi được nửa đường thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện.
Mọi người vội tìm nơi ẩn nấp.
Sau đợt bắn phá, nhiều bao gạo bị nước cuốn xuống suối.
Nhìn số lương thực bị mất, ai cũng xót xa.
Viên không nói gì.
Cô lặng lẽ men theo bờ suối nhặt từng bao gạo còn nguyên rồi gùi lên lưng.
Khi đoàn dân công tới nơi, trời đã tối mịt.
Nhìn những bao gạo được chuyển đến an toàn, các chiến sĩ bộ đội xúc động vô cùng.
Một anh bộ đội trẻ nắm chặt tay Viên:
– Nhờ có các chị mà chúng tôi có thêm sức mạnh để đánh giặc.
Viên cười:
– Chúng em không cầm súng, nhưng cũng muốn góp phần giữ Việt Bắc.
Những ngày sau đó, đoàn dân công vẫn miệt mài vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược.
Chính nhờ sức mạnh đoàn kết của quân và dân mà âm mưu đánh úp Việt Bắc của thực dân Pháp đã hoàn toàn thất bại.
Mỗi khi nhớ về mùa thu năm ấy, tôi lại nhớ đến đôi vai gầy của cô gái Dao tuổi mười sáu với gánh gạo nặng trĩu trên con đường núi.
Cô không lập chiến công bằng những trận đánh vang dội, nhưng sự đóng góp thầm lặng ấy đã góp phần làm nên chiến thắng Việt Bắc - Thu Đông năm 1947, một chiến thắng làm nức lòng cả dân tộc.


