Bài viết

GÁNH GẠO QUA SUỐI

Trong đội dân công hỏa tuyến năm ấy có một cô gái tên Nguyễn Thị Hồng, vừa tròn mười chín tuổi. Mỗi chuyến đi, Hồng gánh trên vai hơn ba mươi ký gạo. Quãng đường từ căn cứ hậu cần đến nơi tập kết dài hàng chục cây số, phải băng rừng, lội suối và đi trong đêm để tránh máy bay trinh sát.

Đồng Nai12/06/2026Lâm Thị Kiều Trang (ấp 1 xã Thanh Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện: GÁNH GẠO QUA SUỐI

Mùa khô năm 1969, chiến trường miền Đông Nam Bộ bước vào giai đoạn ác liệt. Tại một căn cứ cách mạng nằm sâu trong rừng, lực lượng bộ đội đang thiếu lương thực nghiêm trọng. Những chuyến tiếp tế phải vượt qua nhiều chốt kiểm soát và các cuộc càn quét của địch.

Trong đội dân công hỏa tuyến năm ấy có một cô gái tên Nguyễn Thị Hồng, vừa tròn mười chín tuổi.

Mỗi chuyến đi, Hồng gánh trên vai hơn ba mươi ký gạo. Quãng đường từ căn cứ hậu cần đến nơi tập kết dài hàng chục cây số, phải băng rừng, lội suối và đi trong đêm để tránh máy bay trinh sát.

Một lần, khi đang cùng đồng đội vượt qua con suối lớn, nước bất ngờ dâng cao sau cơn mưa đầu nguồn. Dòng nước cuốn mạnh khiến nhiều người loạng choạng. Gánh gạo trên vai trở nên nặng gấp nhiều lần.

Có người nói:

– Bỏ bớt gạo đi, giữ mạng đã!

Nhưng Hồng lắc đầu.

Cô hiểu rằng phía trước còn rất nhiều chiến sĩ đang chờ từng bao gạo để duy trì chiến đấu.

Từng bước một, cô bám vào những tảng đá giữa dòng nước xiết. Có lúc bị cuốn ngã, bao gạo ướt sũng nhưng cô vẫn cố giữ lại. Khi sang được bờ bên kia, đôi bàn tay đã rớm máu vì bám vào đá sắc.

Đêm hôm đó, toàn bộ số lương thực được đưa đến căn cứ an toàn.

Người chỉ huy nhìn những bao gạo còn nguyên vẹn và xúc động nói:

– Các cô không cầm súng ngoài mặt trận nhưng chính các cô đang góp phần làm nên chiến thắng.

Nghe vậy, Hồng chỉ cười.

Đối với cô, đó đơn giản là trách nhiệm của một người con đất Việt trong những năm tháng đất nước cần.

Nhiều năm sau chiến tranh, Hồng trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống bình dị của một người nông dân. Ít ai biết rằng người phụ nữ giản dị ấy từng có những tháng ngày vượt rừng, gánh gạo giữa bom đạn để tiếp sức cho tiền tuyến.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh cô gái trẻ với đôi vai gầy gánh nặng nghĩa tình vẫn là biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam thời kỳ kháng chiến.

Có những chiến công được ghi trong lịch sử.

Cũng có những đóng góp lặng thầm không có mặt trong những bản báo cáo chiến thắng.

Nhưng tất cả đều góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc.

Câu chuyện về Nguyễn Thị Hồng nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi, nó bắt đầu từ sự sẵn sàng cống hiến, từ tinh thần trách nhiệm và từ việc đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân.

Đó chính là vẻ đẹp của một thời hoa lửa không bao giờ phai trong ký ức dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn