Cựu Thanh niên xung phong

GÁNH GẠO RA ĐÌNH

Một người mẹ nghèo mang bao gạo duy nhất trong nhà đóng góp cho việc chung.

Đồng Tháp11/08/2026Đoàn xã Quảng Tân (Quảng Tân)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Mận sống trong một căn nhà nhỏ cuối làng.

Gia đình bà nghèo.

Mấy mẹ con quanh năm dựa vào mấy sào ruộng.

Sau những năm tháng khó khăn, kho thóc trong nhà chẳng còn bao nhiêu.

Một ngày, cán bộ địa phương vận động nhân dân đóng góp lương thực.

Bà Mận nghe xong thì im lặng.

Tối ấy, bà mở chum gạo.

Bên trong chỉ còn một bao.

Con trai bà hỏi:

“Mẹ định đem hết thật à?”

Bà nhìn con.

“Việc chung đang cần.”

“Nhưng nhà mình ăn gì?”

Bà suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Nhà mình còn khoai, còn rau. Cố gắng được.”

Sáng hôm sau, bà gánh bao gạo ra đình.

Con đường không dài nhưng bao gạo nặng.

Đến nơi, một cán bộ nhận ra bà.

“Bác Mận, nhà bác cũng khó khăn, sao bác đóng góp nhiều vậy?”

Bà đáp:

“Nhà tôi khó, nhưng người khác còn khó hơn.”

Cán bộ nhìn bao gạo.

Đó không phải một khoản đóng góp lớn.

Nhưng ông hiểu giá trị của nó.

Chiều hôm đó, bà trở về nhà.

Con trai hỏi:

“Bao giờ mình có gạo?”

Bà cười:

“Rồi sẽ có.”

Những ngày sau, bà tiếp tục làm việc.

Bà trồng thêm rau.

Bắt thêm cá.

Các con cũng giúp mẹ.

Một thời gian sau, gia đình lại có gạo.

Nhiều năm trôi qua.

Khi bà Mận đã già, con cháu vẫn nhắc đến câu chuyện bao gạo.

Một người cháu hỏi:

“Bà có tiếc không?”

Bà lắc đầu.

“Không.”

“Vì sao?”

Bà nói:

“Ngày ấy ai cũng góp một chút. Nhờ vậy mới thành việc lớn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
GÁNH GẠO RA ĐÌNH | Câu chuyện thời hoa lửa