Gánh hàng rong trước cổng trường
Gánh hàng rong trước cổng trường
Trước cổng trường tôi có cô bán bánh tráng trộn. Cô biết tên gần như tất cả học sinh. Cô luôn hỏi: “Hôm nay học mệt không con?” và chỉ cần nhìn mặt là biết ai đang thi, ai đang buồn.
Tôi và nhóm bạn thường ngồi quanh chiếc thau bánh tráng của cô, vừa ăn vừa kể chuyện trường lớp. Một lần, tôi thấy cô nhìn theo một nhóm học sinh khóa trước ghé lại thăm. Cô nói: “Tụi nó lớn hết rồi, chỉ có cô là vẫn ngồi đây.”
Ngày cuối cấp, lớp tôi rủ nhau đến mua bánh lần cuối. Tôi đưa cô tấm thiệp nhỏ, ghi vài dòng cảm ơn. Cô cười, mắt hơi cay: “Mai mốt thành sinh viên nhớ ghé lại, đừng để cô nhận ra bằng cách nhìn… lớn hơn.”
Khi quay lại sau hai năm, hàng bánh vẫn ở đó, chỉ khác là tóc cô đã bạc hơn một chút. Cô nhận ra tôi ngay. Khoảnh khắc ấy tôi hiểu: thời hoa đỏ không chỉ có bạn bè hay thầy cô, mà còn có những người bình dị nhưng lưu giữ một phần thanh xuân của chúng tôi.


