GÁNH HÀNG TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN
Giữa núi rừng Trường Sơn bom đạn, người nữ chiến sĩ lặng lẽ gánh từng chuyến hàng ra mặt trận. Không trực tiếp cầm súng, nhưng mỗi bước chân là một lần đối diện hiểm nguy. Đó là ký ức không thể nào quên của bác Nguyễn Thị Mai trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm một nghìn chín trăm bảy mươi bốn, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác Nguyễn Thị Mai rời thôn Phúc Thọ, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Bác được biên chế vào Đoàn vận tải chiến lược Trường Sơn – Đoàn 559, đơn vị làm nhiệm vụ bảo đảm hậu cần cho chiến trường miền Nam trong cuộc kháng chiến chống đế quốc xâm lược.
Ngày đầu đặt chân tới Trường Sơn, trước mắt bác là núi rừng trùng điệp, đường mòn ngoằn ngoèo, ngày nắng bụi đỏ, đêm mưa trơn trượt. Là một nữ chiến sĩ cấp bậc hạ sĩ, nhiệm vụ của bác là vận chuyển lương thực, thuốc men, đạn dược từ các kho hậu phương đến các điểm tập kết tiền tuyến.
“Lúc đó không nghĩ nhiều,” bác Mai kể. “Chỉ biết đơn vị giao thì mình làm, còn hàng tới được nơi an toàn là mừng rồi.”
Những chuyến gánh hàng thường diễn ra vào ban đêm để tránh máy bay địch. Mỗi người mang trên vai từ hai mươi đến ba mươi cân hàng, đi bộ xuyên rừng, băng suối, vượt dốc. Có những đoạn đường chỉ đủ một người đi, hai bên là vực sâu hun hút.
Bom địch đánh phá ác liệt. Có đêm, vừa đặt chân tới điểm trú quân thì bom nổ dồn dập phía sau. Cả đội hình phải tản ra, nằm ép xuống đất, chờ yên tiếng máy bay mới tiếp tục hành quân.
“Nghe tiếng bom nổ gần lắm,” bác nhớ lại, giọng trầm xuống. “Chỉ biết ôm chặt gùi hàng, thầm nghĩ: còn hàng là còn nhiệm vụ.”
Có lần, một đồng đội nữ trong tổ bị sốt rét nặng nhưng vẫn cố gắng gánh hàng. Bác Mai và anh em trong tổ thay nhau đỡ gùi cho bạn, dìu bạn qua từng quãng dốc. Chuyến hàng hôm đó đến chậm hơn dự kiến, nhưng không ai bỏ lại ai.
“Ở Trường Sơn,” bác nói, “sống chết có nhau là vậy.”
Những năm tháng ấy, bác Nguyễn Thị Mai không nhớ mình đã đi bao nhiêu chuyến, vượt qua bao nhiêu con suối, bao nhiêu cánh rừng. Chỉ nhớ rằng, mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ, được nghe tin chiến trường thắng lợi, lòng lại ấm lên, quên hết mệt nhọc.
Với những đóng góp bền bỉ, âm thầm nhưng vô cùng quan trọng, bác được Nhà nước trao tặng Huân chương vì thành tích trong kháng chiến. Đó không chỉ là phần thưởng cho riêng bác, mà là sự ghi nhận cho hàng vạn người lính Trường Sơn năm xưa.
Năm một nghìn chín trăm bảy mươi tám, bác xuất ngũ trở về quê hương. Chiến tranh lùi xa, nhưng ký ức về những đêm gánh hàng giữa rừng sâu, về đồng đội, về Trường Sơn khói lửa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác.
“Cả đời tôi,” bác Mai chậm rãi nói, “tự hào nhất là quãng thời gian được làm người lính.”
Đó chính là một phần lặng thầm nhưng rực rỡ của thời hoa lửa, nơi người nữ chiến sĩ Nguyễn Thị Mai đã gửi trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.



