Cựu chiến binh

Gánh Nặng Của Người Ở Lại Lặng Lẽ

Bài viết khắc họa chân thực về những mất mát nơi chiến trường và nỗi ám ảnh tâm lý dai dẳng của người lính khi trở về thời bình.

Hải Phòng24/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùi khét của thuốc súng lẩn khuất trong từng gốc cây, ngọn cỏ. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, máu nhuộm đỏ cả một vạt rừng chiều. Chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết cắn răng tiến lên phía trước. Bão lửa thiêu rụi mọi thứ, từ những ngôi làng bình yên đến những thân cây cổ thụ. Trong giao hào chật hẹp, mùi bùn đất quyện lẫn mùi thuốc súng tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. Ai cũng hiểu rằng ngày mai có thể mình sẽ không còn được nhìn thấy ánh mặt trời. Nhịp sống hối hả của thời bình đôi lúc làm tôi cảm thấy lạc lõng. Những buổi sáng thức dậy không còn tiếng kèn báo thức, tôi lại ngẩn ngơ nhìn ra khoảng không vô định, tự hỏi mình đã thực sự rời khỏi cuộc chiến chưa. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Cảm giác tội lỗi của người sống sót luôn dằn vặt tôi. Tại sao tôi lại được trở về trong khi bao đồng đội tốt đẹp hơn lại nằm lại nơi đất khách quê người? Câu hỏi ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can mỗi khi màn đêm buông xuống. Sự yêu thương của gia đình dần là liều thuốc xoa dịu những cơn ác mộng. Dù ký ức chiến tranh mãi mãi là một phần cuộc đời, tôi vẫn cố gắng mỉm cười đón nhận ngày mới, sống xứng đáng với màu xanh áo lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn