Gánh nặng trên vai người lính
Trong lời kể của ông Hoàng Thái, có một chi tiết được nhắc đến rất tự nhiên.
"Chú Sơn được phân công vác khẩu trung liên."
Ông còn giải thích thêm:
"Các con không biết chứ khẩu trung liên là cái loại nặng ấy."
Đó là lời giải thích của một người từng đi qua chiến tranh dành cho thế hệ chưa từng cầm súng.
Ông không chỉ muốn nói rằng khẩu súng nặng.
Ông muốn người nghe hiểu rằng, người mang khẩu trung liên cũng mang trên vai một trách nhiệm rất lớn.
Trong đơn vị chiến đấu, mỗi người đều có phần việc của mình.
Có người mang ba lô.
Có người mang đạn.
Có người làm liên lạc.
Riêng người mang trung liên phải gánh một loại vũ khí có trọng lượng lớn, luôn di chuyển cùng đồng đội trên những cung đường hiểm trở.
Theo lời kể của ông Hoàng Thái, Hoàng Sơn là người có sức khỏe tốt.
Ông cao lớn, khỏe mạnh và đi rất bền.
Có lẽ chính vì vậy mà đơn vị tin tưởng giao cho ông nhiệm vụ ấy.
Đó không phải là phần việc nhẹ nhàng.
Mỗi bước hành quân đều nặng hơn.
Mỗi lần cơ động đều vất vả hơn.
Nhưng người lính năm ấy không nghĩ nhiều đến sự nặng nhọc.
Khi nhận nhiệm vụ, họ chỉ biết cố gắng hoàn thành.
Trong chiến tranh, có những gánh nặng nhìn thấy được.
Đó là khẩu súng trên vai.
Là ba lô sau lưng.
Là những băng đạn mang theo.
Nhưng cũng có những gánh nặng không thể cân đo.
Đó là trách nhiệm.
Là niềm tin của đồng đội.
Là mệnh lệnh của đơn vị.
Là sự bình yên của những người ở phía sau.
Hoàng Sơn mang tất cả những điều ấy khi bước vào trận địa.
Ông Hoàng Thái không kể rằng Hoàng Sơn từng than vãn vì vũ khí quá nặng.
Ông chỉ nhớ hình ảnh một chàng trai khỏe mạnh, sẵn sàng nhận phần việc khó.
Đó là điều khiến ông luôn tự hào khi nhắc đến người thân của mình.
Chiến tranh đã lùi xa.
Khẩu trung liên năm ấy giờ chỉ còn là hiện vật trong các bảo tàng hoặc trong ký ức của những người lính.
Nhưng tinh thần nhận việc nặng, nhận trách nhiệm lớn vẫn còn nguyên giá trị.
Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải mang khẩu súng trên vai.
Nhưng mỗi người đều có những "khẩu trung liên" của riêng mình.
Đó có thể là trách nhiệm với gia đình.
Là công việc được giao.
Là nghĩa vụ với cộng đồng.
Hay là sự cống hiến cho đất nước trong thời bình.
Những gánh nặng ấy có thể khác nhau.
Nhưng đều cần sự dũng cảm để gánh vác.
Ông Hoàng Thái kể về Hoàng Sơn bằng sự bình dị.
Ông không dùng những lời lẽ lớn lao.
Chỉ một câu nói về khẩu trung liên cũng đủ để người nghe hiểu được phẩm chất của người chiến sĩ năm ấy.
Không chọn việc nhẹ.
Không né tránh khó khăn.
Chỉ lặng lẽ nhận nhiệm vụ và bước tiếp.
Có lẽ đó cũng là hình ảnh đẹp nhất của thế hệ đã đi qua chiến tranh.
Họ không đo sự cống hiến bằng những điều mình được nhận.
Họ đo bằng những điều mình sẵn sàng gánh vác.
Và Hoàng Sơn là một trong những người như thế.
Trên vai ông năm ấy không chỉ có một khẩu trung liên.
Trên vai ông còn có niềm tin của đồng đội, trách nhiệm của người chiến sĩ và tình yêu dành cho Tổ quốc.
Đó là những gánh nặng mà ông đã mang bằng tất cả sức trẻ của mình.
Và cũng là những giá trị sẽ còn được các thế hệ sau trân trọng, gìn giữ và tiếp nối.



