Gánh rau bên chợ sớm
Những gánh rau ra chợ sớm của phụ nữ thôn Nhà Nít không chỉ vun vén cuộc sống gia đình mà còn gìn giữ tình người trong những năm tháng khó khăn.
Những năm tháng chiến tranh, chợ họp ở gần thôn Nhà Nít không đông vui như bây giờ. Người bán chẳng có nhiều hàng hóa, người mua cũng chỉ mang theo vài đồng tiền hoặc vài mớ khoai, mớ sắn để đổi lấy những thứ thật cần thiết. Thế nhưng, phiên chợ quê vẫn chưa bao giờ vắng bóng những người phụ nữ Nhà Nít với đôi quang gánh trên vai.
Từ khi trời còn chưa sáng rõ, họ đã ra vườn cắt từng bó rau muống, nhổ từng bụi hành, hái vài quả cà, quả mướp còn đẫm sương mai rồi gánh ra chợ. Có người bán hết chỉ đủ mua một ít muối, vài lạng dầu hỏa hay vài mét vải để vá áo cho con. Dẫu chẳng lời lãi bao nhiêu, họ vẫn giữ thói quen đi chợ đều đặn, bởi đó là cách để cuộc sống trong làng không bị ngắt quãng giữa những tháng năm gian khó.
Điều khiến nhiều người nhớ nhất không phải là những món hàng, mà là sự đùm bọc giữa những người cùng quê. Ai bán được sớm thì phụ người khác trông hàng. Ai thiếu tiền mua muối thì được hàng xóm cho nợ đến vụ mùa. Những lời hẹn chẳng cần giấy bút, chỉ cần một cái gật đầu là đủ để mọi người tin nhau.
Ngày nay, phiên chợ đã đổi thay rất nhiều, nhưng với những người từng sống qua thời hoa lửa, gánh rau của các mẹ, các chị năm nào vẫn là hình ảnh đẹp nhất của sự tần tảo và nghĩa tình.



