GÁNH THÓC TRONG ĐÊM KHÔNG TRĂNG (2)
Đêm ấy không trăng. Con đường làng tối mịt, chỉ nghe tiếng dép lẹp xẹp trên nền đất. Mẹ tôi gánh thóc đi cùng mấy người trong xóm. Mỗi người một quang gánh, bước chân nhẹ nhưng đều.
Thóc được chuyển ra kho tập kết để kịp cho đơn vị bộ đội sắp về. Đi ban ngày dễ bị máy bay phát hiện, nên tất cả đều đi trong đêm. Vai mẹ tôi run lên vì nặng, nhưng mẹ không kêu một lời.
Có lúc nghe tiếng động lạ, cả đoàn dừng lại, ép sát vào bờ ruộng. Tim tôi đập thình thịch. Mẹ đặt tay lên vai tôi, khẽ thì thầm:
– Đừng sợ, con. Đi vì việc chung thì không đơn độc.


