Gáo nước dừa trên vai người y tá xã
"Năm 1969, Trạm y tế xã lúc bấy giờ chỉ là một căn hầm đắp bằng bẹ cọ và đất nén sâu trong lòng đồi. Thương binh từ trận địa được khiêng về liên tục, máu đỏ thẫm cả những chiếc giăng-ta đan bằng nứa.
Chị Lài khi ấy mới hai mươi tuổi, một mình xoay xở giữa hàng chục thương binh. Thuốc bông, băng gạc thiếu thốn đủ đường. Chị dùng chiếc gáo dừa khô này múc từng gáo nước để rửa vết thương cho các anh. Chị Lài vừa dịu dàng lau rửa, vừa gạt nước mắt thì thầm: 'Ráng chịu đau chút nha anh, xong ngay đây thôi'.
Thức trắng ba ngày ba đêm không chợp mắt, đôi bàn tay chị Lài rộp lên vì nướcvà thuốc sát trùng. Nhưng nhờ sự tận tụy và lòng thương người như thể thương thân ấy, chị đã giữ lại mạng sống cho biết bao chiến sĩ trước khi họ được chuyển lên tuyến trên."



