Gặp cựu chiến binh Hoàng Văn Kích – Ký ức thời hoa lửa
Có những cuộc gặp gỡ không chỉ là một buổi trò chuyện, mà còn là hành trình trở về với những năm tháng lịch sử. Chúng tôi tìm đến nhà cựu chiến binh Hoàng Văn Kích, sinh năm 1947, quê ở thôn Mai Thượng, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh, trong một buổi sáng yên bình. Ít ai ngờ rằng, sau dáng vẻ giản dị của người nông dân tuổi gần tám mươi là cả một quãng đời gắn với những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.
Ông Kích đón khách bằng nụ cười hiền hậu. Giọng nói trầm ấm, chậm rãi nhưng đầy chắc chắn. Khi nhắc về quá khứ, ánh mắt ông như xa hơn, hướng về những miền ký ức đã lùi gần nửa thế kỷ.
"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì chưa bao giờ phai nhạt", ông mở đầu câu chuyện. Sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó, tuổi trẻ của ông cũng như biết bao thanh niên Việt Nam lúc bấy giờ gắn liền với trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc. Tiếng gọi non sông đã đưa những chàng trai rời mái nhà tranh, rời cánh đồng quê để khoác lên mình màu áo lính. Họ mang theo khát vọng hòa bình, mang theo lời dặn của cha mẹ và niềm tin ngày đất nước thống nhất.
Những tháng năm trong quân ngũ là chuỗi ngày của gian khổ và hy sinh. Có những đêm hành quân xuyên rừng, những ngày đối mặt với mưa bom, bão đạn, những bữa cơm vội vàng giữa chiến hào. Đồng đội cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng động viên nhau vượt qua thiếu thốn và hiểm nguy. Trong ký ức của người lính năm xưa, điều quý giá nhất không phải là những chiến công, mà là nghĩa tình đồng đội được tôi luyện giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Ông kể, điều khiến mình luôn day dứt là hình ảnh những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến họ, giọng ông chùng xuống. Với ông, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao người con đất Việt.
Chiến tranh kết thúc, người lính trở về quê hương, tiếp tục một cuộc chiến khác – cuộc chiến chống đói nghèo, dựng xây cuộc sống mới. Rời quân ngũ, ông Hoàng Văn Kích lại gắn bó với ruộng đồng, với lao động sản xuất và tích cực tham gia các phong trào ở địa phương. Những phẩm chất của người lính năm nào vẫn được gìn giữ: cần cù, trách nhiệm và luôn sẵn sàng giúp đỡ bà con.
Giữa căn nhà giản dị, những tấm huân chương không chỉ là phần thưởng dành cho cá nhân ông, mà còn là biểu tượng của một thế hệ đã sống trọn tuổi thanh xuân vì độc lập dân tộc. Ông luôn nhắc con cháu phải biết trân trọng hòa bình, gìn giữ truyền thống quê hương và sống có trách nhiệm với cộng đồng.



