gặp gỡ CCB Hà Huy Hùng
Chiều đầu đông, con đường dẫn vào thôn Châu Lỗ, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh phủ một lớp sương mỏng. Gió nhẹ lùa qua những rặng tre già, tạo nên âm thanh xào xạc quen thuộc của làng quê Bắc Bộ. Trong căn nhà nhỏ mái ngói đã ngả màu thời gian, chúng tôi gặp cựu chiến binh Hà Huy Hùng, sinh năm 1947. Ông Hùng nay đã ngoài bảy mươi, dáng người gầy nhưng ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ cương nghị của một thời trận mạc. Trên bàn gỗ cũ là vài tấm huân chương đã sạm màu, bên cạnh là cuốn sổ tay đã ố vàng, ghi chép những dòng chữ nắn nót từ nhiều năm trước. Nhấp chén trà nóng, ông chậm rãi kể về những năm tháng “thời hoa lửa” – khi tuổi đôi mươi chưa kịp hiểu hết thế nào là bình yên đã khoác ba lô ra trận. “Ngày ấy đi bộ đội, chẳng ai nghĩ nhiều đến chuyện sống chết. Chỉ biết đất nước gọi thì đi,” ông nói, giọng đều nhưng sâu. Ông Hùng nhập ngũ khi mới mười tám tuổi, rời quê Châu Lỗ trong một buổi chiều mùa hạ. Những ngày huấn luyện gian khổ, rồi những chặng hành quân dài hun hút, đã đưa ông qua nhiều chiến trường ác liệt. Có những trận đánh, ông chỉ kịp nhớ tiếng pháo rít xé trời, ánh sáng lóe lên rồi tất cả chìm trong khói bụi. “Có những đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Không kịp nói một lời,” ông ngừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân nơi cây bưởi đang mùa trổ hoa. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê nhà, tiếp tục cuộc sống bình dị của một người nông dân. Nhưng ký ức chiến tranh thì không bao giờ rời đi. Nó nằm trong những vết sẹo nhỏ, trong những đêm mất ngủ, và cả trong cách ông lặng lẽ nhìn lá cờ đỏ treo trước hiên nhà mỗi dịp lễ. Rời căn nhà nhỏ của ông Hùng khi trời đã xế chiều, chúng tôi mang theo cảm giác nặng trĩu nhưng cũng đầy kính trọng. “Thời hoa lửa” qua đi, nhưng ký ức về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vẫn còn đó, lặng lẽ mà bền bỉ trong từng mái nhà thôn Châu Lỗ hôm nay.



