Gặp gỡ cựu chiến binh Nguyễn Đức Hương – Người lính mang ký ức một thời đạn lửa
Một buổi sáng yên bình, chúng tôi tìm về thôn Mai Thượng, xã Xuân Cẩm, tỉnh Bắc Ninh để gặp cựu chiến binh Nguyễn Đức Hương, sinh năm 1940 – người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho những năm tháng chiến tranh vệ quốc.
Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường làng rợp bóng cây. Tiếp chúng tôi là người cựu chiến binh với mái tóc bạc trắng, dáng người đã không còn nhanh nhẹn như xưa nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự cương nghị của một người lính năm nào.
Nhấp chén trà nóng, ông Hương chậm rãi mở đầu câu chuyện bằng những ký ức đã lùi xa hàng chục năm nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí.
"Thời ấy, đất nước có chiến tranh, lớp thanh niên chúng tôi chỉ có một suy nghĩ là lên đường bảo vệ Tổ quốc. Ai cũng xác định có thể không trở về, nhưng không ai chùn bước."
Giọng kể của ông trầm xuống khi nhắc đến những năm tháng hành quân qua nhiều chiến trường, những đêm thức trắng giữa mưa bom, bão đạn và những lần đối mặt với cái chết chỉ trong gang tấc. Mỗi trận đánh đều để lại những ký ức không thể nào quên, nhất là hình ảnh những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ông chia sẻ rằng điều khiến ông day dứt nhất không phải là những gian khổ bản thân từng trải qua, mà là sự hy sinh của biết bao đồng đội tuổi đời còn rất trẻ. Có người vừa viết xong lá thư gửi về gia đình thì hôm sau đã ngã xuống. Có người hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về cưới vợ nhưng lời hẹn ấy mãi mãi không thành hiện thực.
Chiến tranh kết thúc, người lính năm xưa trở về quê hương với nhiều vết thương cả trên cơ thể lẫn trong ký ức. Thế nhưng, ông nhanh chóng hòa mình vào cuộc sống mới, tích cực lao động sản xuất, xây dựng gia đình và luôn gương mẫu trong mọi phong trào của địa phương.
Đối với ông Nguyễn Đức Hương, quá khứ không chỉ là những ký ức đau thương mà còn là niềm tự hào. Ông luôn căn dặn con cháu phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, sống có trách nhiệm với gia đình, xã hội và đất nước.



