gặp gỡ nhân chứng lịch sử tập 46
TỪ CHIẾN TRƯỜNG VỊ XUYÊN ĐẾN QUÊ HƯƠNG TAM KHA Ở vùng quê yên bình Xuân Hồng – Xuân Trường – Nam Định (hiện nay là tỉnh Ninh Bình), người dân trong bản Tam Kha vẫn quen gọi ông Lê Văn Nhanh – Bản Tam Kha – xã Xuân Lương bằng cái tên thân mật: “người lính già của hoa lửa”. Cuộc đời ông giống như một ngọn lửa đã đi qua chiến tranh khốc liệt, để rồi khi trở về vẫn âm ỉ cháy bằng tình yêu quê hương và cuộc sống.
TỪ CHIẾN TRƯỜNG VỊ XUYÊN ĐẾN QUÊ HƯƠNG TAM KHA
Ở vùng quê yên bình Xuân Hồng – Xuân Trường – Nam Định (hiện nay là tỉnh Ninh Bình), người dân trong bản Tam Kha vẫn quen gọi ông Lê Văn Nhanh – Bản Tam Kha – xã Xuân Lương bằng cái tên thân mật: “người lính già của hoa lửa”. Cuộc đời ông giống như một ngọn lửa đã đi qua chiến tranh khốc liệt, để rồi khi trở về vẫn âm ỉ cháy bằng tình yêu quê hương và cuộc sống.Năm 1974, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chàng trai trẻ Lê Văn Nhanh rời quê nhập ngũ. Khi ấy, ông mới ngoài hai mươi tuổi, mang theo hành trang giản dị của một người con làng quê: lòng yêu nước và lời dặn dò của mẹ. Ông cùng đồng đội bước vào cuộc giải phóng miền Nam, những ngày tháng hành quân xuyên rừng, vượt suối, đối mặt với bom đạn. Giữa chiến trường, tình đồng đội trở thành ngọn lửa sưởi ấm những trái tim trẻ tuổi.Sau ngày đất nước thống nhất, người lính Lê Văn Nhanh tiếp tục lên đường làm quân tình nguyện giúp nước bạn Lào. Những cánh rừng xa lạ, những bản làng heo hút nơi đất bạn vẫn in dấu chân của những người lính Việt Nam. Họ chiến đấu, giúp đỡ nhân dân, chia sẻ từng bát gạo, từng ngụm nước. Trong ký ức ông Nhanh, đó là quãng thời gian khó khăn nhưng cũng rất nghĩa tình.Năm 1979, chiến tranh lại bùng lên ở biên giới phía Bắc. Ông được điều động ra mặt trận Lào Cai, Hà Giang, nơi chiến trường Vị Xuyên khốc liệt. Những ngọn núi đá xám lạnh, những trận pháo dội xuống như mưa, và những người lính trẻ vẫn kiên cường bám trụ suốt nhiều năm liền. Từ 1979 đến 1988, ông Nhanh cùng đồng đội chiến đấu, giữ từng tấc đất biên cương. Trong ký ức của ông, chiến trường ấy giống như một “vườn hoa lửa” – nơi những bông hoa của lòng dũng cảm nở lên giữa bom đạn.Đến năm 1988, sau nhiều năm quân ngũ, ông xuất ngũ trở về quê hương. Khi ấy, mái tóc đã bắt đầu lấm tấm bạc, nhưng trái tim người lính vẫn nóng như ngày nào. Ông bắt tay vào xây dựng kinh tế, cùng bà con khai hoang, trồng trọt, gây dựng cuộc sống mới.Trước đó, năm 1980, giữa những năm tháng quân ngũ, ông đã lập gia đình. Người vợ tảo tần ở quê là hậu phương vững chắc, chờ ông trở về sau mỗi lần hành quân. Khi ông xuất ngũ, gia đình nhỏ ấy lại bắt đầu một hành trình mới: dựng nhà, nuôi con, gây dựng cuộc sống từ đôi bàn tay lao động.Với uy tín của một người lính từng trải qua chiến tranh, ông Nhanh được bà con tín nhiệm bầu làm Chi hội trưởng Hội Cựu chiến binh, rồi Trưởng ban Công tác Mặt trận bản Tam Gia. Ông luôn là người đi đầu trong các phong trào của địa phương, vận động bà con đoàn kết, giúp nhau phát triển kinh tế, giữ gìn tình làng nghĩa xóm.Thời gian trôi đi, những năm tháng chiến tranh đã lùi xa. Giờ đây, ở tuổi già, sức khỏe của ông vẫn còn tốt. Người ta vẫn thường thấy ông xuất hiện trong những buổi giao lưu văn nghệ của cựu chiến binh, giọng hát trầm ấm vang lên những bài ca một thời trận mạc.Thỉnh thoảng, ông lại cùng đồng đội trở về thăm các chiến trường cũ. Trên những ngọn núi Vị Xuyên gió thổi lồng lộng, ông lặng lẽ thắp nén hương cho những người bạn đã nằm lại. Những ký ức về “hoa lửa” năm nào vẫn còn cháy trong lòng ông.Còn ở quê nhà, cuộc sống của ông giản dị và ấm áp. Mỗi sáng, người ta thấy ông đưa đón cháu đi học, chậm rãi trên con đường làng quen thuộc. Nụ cười hiền hậu của ông khiến ai cũng cảm nhận được sự bình yên của một người đã đi qua chiến tranh.Cuộc đời ông Lê Văn Nhanh giống như một câu chuyện hoa lửa: bắt đầu từ khói lửa chiến tranh, nở rộ bằng lòng dũng cảm và kết thúc bằng ánh sáng ấm áp của hòa bình. Và trong lòng những người dân quê Tam Gia, ông mãi là một ngọn lửa sống – lặng lẽ nhưng bền bỉ, soi sáng cho thế hệ sau.



