Cựu chiến binh

. GẶP LẠI BỘ NHẠC CỤ TỰ TẠO NĂM XƯA

Đồng Nai13/06/2026NGUYỄN THU TRANG (Tỉnh Đồng Nai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh một cựu chiến binh thảng thốt chạy đến ôm chầm lấy cây đàn guitar và bộ trống, nghẹn ngào không nói nên lời. Đó là nhạc cụ của Đội Văn nghệ Trung đoàn 250 (Sư đoàn 309, Mặt trận 479) phục vụ bộ đội trong thời gian đơn vị làm nhiệm vụ quốc tế trên nước bạn Campuchia (1979-1989).

Tôi đến hỏi thăm thì được biết, bác là Trần Quốc Nam, thành viên của đội văn nghệ ấy. “Sau 35 năm, lần đầu tiên tôi được nhìn thấy kỷ vật mà mình và đồng đội đã gắn bó những năm chiến tranh. Những kỷ vật ấy khiến tôi nhớ lại tuổi trẻ trong những năm tháng khốc liệt nhưng rất đỗi hào hùng trên chiến trường K. Nhìn thấy bộ nhạc cụ được lưu giữ nguyên vẹn, tôi tưởng mọi thứ như mới ngày hôm qua. Tôi nhớ về anh em trong đội, những năm tháng gian khổ chia nhau từng nắm cơm, từng viên thuốc, nghêu ngao ca hát khắp mọi nơi phục vụ cán bộ, chiến sĩ. Bây giờ thì người còn, người mất...”, cựu chiến binh Trần Quốc Nam xúc động nói.

Tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi được gặp những nhân chứng đã làm “sống dậy” các kỷ vật được trưng bày trong Nhà truyền thống. Những năm chiến tranh, thế hệ cha anh chưa qua đào tạo nghệ thuật, họ được cấp trên lựa chọn vào đội văn nghệ là do có chút năng khiếu và tinh thần “tiếng hát át tiếng bom”. Bằng các vật liệu sẵn có trong rừng, những thành viên trong đội đã tự chế tác nên cây đàn, bộ trống, để những thanh âm từ nhạc cụ hòa quyện vào giọng hát theo chân đoàn quân trên khắp các chiến trường.

Cựu chiến binh Trần Quốc Nam xúc động bên bộ nhạc của Đội Văn nghệ Trung đoàn 250. Ảnh: ANH LƯƠNG

Bác Lê Văn Tiến cũng là thành viên trong đội văn nghệ, ngay sau khi biết tin kỷ vật chiến trường vẫn còn, đã khấp khởi đến Nhà truyền thống Sư đoàn gặp tôi để “kiểm chứng sự thật”. Chỉ một động tác sờ vào dây đàn và mặt trống, bác đã khẳng định ngay đó chính là bộ nhạc cụ của Đội Văn nghệ Trung đoàn 250 những ngày trên đất nước chùa tháp. “Năm ấy, với sự hỗ trợ của các nhạc công guitar, trống, chúng tôi đã thể hiện ca khúc do đồng đội sáng tác có tên “Mai mốt anh về” và đoạt giải Nhất của Trung đoàn. Đây là bộ trống chúng tôi làm từ thùng đạn, còn mặt chiếc đàn guitar khoét hình trái tim. Tôi còn nhớ có những đêm diễn văn nghệ phải đóng giả con gái để múa hát. Anh em đóng đẹp đến nỗi người dân Campuchia phải tấm tắc ngợi khen con trai Việt Nam giả làm con gái quá đẹp”, cựu chiến binh Lê Văn Tiến nhớ lại.

Câu chuyện của những cựu chiến binh với kỷ vật thiêng liêng năm ấy đã in đậm trong tâm trí tôi. Họ từ mọi miền đất nước về thăm Nhà truyền thống đơn vị. Mọi người gặp nhau chóng vánh rồi chia tay với nụ cười rạng rỡ, ôm nhau thắm nghĩa tình đồng đội và có những giọt nước mắt rơi hẹn ngày tái ngộ...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn