GẶP LẠI CHIẾN SĨ NĂM XƯA (1)
Hôm nay, trong khuôn khổ chương
trình “Câu chuyện thời hoa lửa”, mình muốn kể cho các bạn nghe về một câu chuyện “Gặp lại
chiến sĩ năm xưa”.
Để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, hàng vạn sinh viên đã đặt bút xuống, khoác lên mình
màu áo lính rồi tham gia huấn luyện chỉ trong vài tháng đã lập tức lên đường vào miền Nam.
Đến Quảng Trị, họ được chia ra nhiều mũi, nhiều cánh quân để vượt sông Thạch Hãn, tiếp cận
thành cổ và chiếc đò của bố con bà Thu chính là phương tiện sống còn.
"Ban ngày địch đánh ác liệt, máy bay quần thảo thả bom, bắn phá. Hầu hết những
chuyến đò của tôi đều phải chèo vào ban đêm. Đêm tối như mực, chỉ khi có ánh lửa từ bom
đạn lóe lên mới nhìn được mặt nhau một thoáng", bà Thu kể.
Thời điểm đó, ở khu vực gần Thành cổ Quảng Trị chỉ có duy nhất bà Thu cùng ông
Con là người đưa bộ đội vượt sông. Ngoài chèo đò, cả hai còn làm người dẫn đường cho các
chiến sĩ tiếp cận thành cổ. Bà kể chiếc đò chỉ có 1, mỗi ngày đưa được 10 chuyến, mỗi chuyến
chở không quá 10 chiến sĩ, số còn lại bơi vượt sông.
"Có chiến sĩ bị thương nặng lắm, được tôi đưa về vừa đến bờ, chưa kịp chuyển đến
trạm quân y thì đã hy sinh. Trước khi hy sinh, họ đau đớn gào thét gọi mẹ ơi, tôi xót xa vô
cùng. Tuổi này, do di chứng bom đạn, tôi không nhớ rõ nhiều nhưng nhớ là trong hàng vạn
chiến sĩ được tôi chở qua sông, sau này chỉ có 2 người còn sống được tôi chở về", bà Thu nói.
Chiến tranh khốc liệt chẳng để bà kịp nhớ mặt, nhớ tên hai chiến sĩ ấy. Thế rồi mãi 46
năm sau, có một cụ ông tóc bạc phơ vượt hàng trăm cây số từ miền Bắc vào Quảng Trị, tìm
gặp lại nữ du kích đưa đò năm xưa.
"Đó là ông Phạm Hùng, cựu chiến sĩ thành cổ hiện đang sống tại Thái Nguyên. Gặp lại
người chiến sĩ trẻ năm nào giờ tóc đã bạc phơ, tôi vui lắm nhưng cũng nghẹn ngào… bởi số
được như ông Hùng ít quá", bà Thu kể.
Năm 2018, sau khi xem truyền hình về người đưa đò trên sông Thạch Hãn, ký ức gợi
lại trong trí nhớ ông Hùng về một người đàn ông già, thân hình gầy gò cùng một nữ du kích
gương mặt tròn, bầu bĩnh lái đò đưa chiến sĩ qua sông. Từ đó, ông Hùng quyết tâm tìm thông
tin liên lạc để gặp lại.
Kể lại câu chuyện của trên, mình hiểu hơn rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng
máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao thế hệ. Là học sinh lớp 7, mình chưa làm được điều gì
lớn lao, nhưng mình luôn tự nhủ phải cố gắng học tốt, sống tốt để xứng đáng với những người
đã ngã xuống – trở về với những vết thương còn đau mãi mãi.



