Gặp lại chiến sĩ năm xưa (1)
Đây là một bài viết phóng sự - hồi ức chiến tranh, kể về cuộc gặp gỡ với nhân chứng sống của cuộc chiến tranh bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Trọng tâm câu chuyện là bà Thu – một nữ du kích cùng chồng (ông Con) đã dùng chiếc đò nhỏ của gia đình để đưa hàng vạn chiến sĩ vượt sông Thạch Hãn vào chiến trường ác liệt. Giữa bom đạn mịt mù, ban ngày địch bắn phá dữ dội, ban đêm tối đen như mực, bà vẫn miệt mài chèo đò, mỗi ngày 10 chuyến, mỗi chuyến chở 10 người. Dù di chứng chiến tranh đã làm bà
Gặp lại chiến sĩ năm xưa
Để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, hàng vạn sinh viên đã đặt bút xuống, khoác lên mình màu áo lính rồi tham gia huấn luyện chỉ trong vài tháng đã lập tức lên đường vào miền Nam. Đến Quảng Trị, họ được chia ra nhiều mũi, nhiều cánh quân để vượt sông Thạch Hãn, tiếp cận thành cổ và chiếc đò của bố con bà Thu chính là phương tiện sống còn.
"Ban ngày địch đánh ác liệt, máy bay quần thảo thả bom, bắn phá. Hầu hết những chuyến đò của tôi đều phải chèo vào ban đêm. Đêm tối như mực, chỉ khi có ánh lửa từ bom đạn lóe lên mới nhìn được mặt nhau một thoáng", bà Thu kể.
Thời điểm đó, ở khu vực gần Thành cổ Quảng Trị chỉ có duy nhất bà Thu cùng ông Con là người đưa bộ đội vượt sông. Ngoài chèo đò, cả hai còn làm người dẫn đường cho các chiến sĩ tiếp cận thành cổ. Bà kể chiếc đò chỉ có 1, mỗi ngày đưa được 10 chuyến, mỗi chuyến chở không quá 10 chiến sĩ, số còn lại bơi vượt sông.
Di chứng do bom đạn khiến nữ du kích không còn nhớ nhiều chuyện, nhưng 81 ngày đêm khốc liệt vẫn còn vang vọng trong ký ức của bà



