Gặp lại chiến sĩ năm xưa
Trong một chiều cuối năm 2025, khi những cơn gió lạnh đầu đông tràn về trên những con phố Đà Nẵng, tôi có dịp trở lại thăm bảo tàng Thành Điện Hải. Giữa không gian tĩnh lặng của những khẩu thần công rỉ sét và những bức tường thành rêu phong, tôi vô tình bắt gặp một bóng dáng đơn độc. Đó là một ông cụ tóc bạc trắng, mặc chiếc áo trấn thủ cũ sờn, ngực lấp lánh những tấm huy chương đã nhuốm màu thời gian. Tôi bước lại gần, khẽ chào. Ông cụ ngẩng lên, đôi mắt mờ đục nhưng ẩn chứa một cái nhìn tinh a
Trong một chiều cuối năm 2025, khi những cơn gió lạnh đầu đông tràn về trên những con phố Đà Nẵng, tôi có dịp trở lại thăm bảo tàng Thành Điện Hải. Giữa không gian tĩnh lặng của những khẩu thần công rỉ sét và những bức tường thành rêu phong, tôi vô tình bắt gặp một bóng dáng đơn độc. Đó là một ông cụ tóc bạc trắng, mặc chiếc áo trấn thủ cũ sờn, ngực lấp lánh những tấm huy chương đã nhuốm màu thời gian. Tôi bước lại gần, khẽ chào. Ông cụ ngẩng lên, đôi mắt mờ đục nhưng ẩn chứa một cái nhìn tinh a



