GẶP LẠI CHIẾN SĨ NĂM XƯA – CÂU CHUYỆN VỀ NỮ DU KÍCH CHÈO ĐÒ SÔNG THẠCH HÃN
Có những con người lặng lẽ đứng sau chiến công, không mang quân hàm, không cầm súng, nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành mạch sống cho cả một chiến trường. Tại chiến trường Thành cổ Quảng Trị năm 1972, có một người phụ nữ như thế – bà Thu, nữ du kích chèo đò trên sông Thạch Hãn.
Có những con người lặng lẽ đứng sau chiến công, không mang quân hàm, không cầm súng, nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành mạch sống cho cả một chiến trường.
Tại chiến trường Thành cổ Quảng Trị năm 1972, có một người phụ nữ như thế – bà Thu, nữ du kích chèo đò trên sông Thạch Hãn.
Trong những ngày tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, để bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, hàng vạn sinh viên đã rời giảng đường, khoác áo lính, hành quân vào miền Nam. Để tiếp cận Thành cổ, các chiến sĩ buộc phải vượt qua sông Thạch Hãn – nơi bom đạn địch trút xuống không ngừng. Chiếc đò nhỏ của bố con bà Thu chính là phương tiện sống còn đưa bộ đội vượt sông.
Ban ngày, địch đánh phá dữ dội bằng bom và máy bay. Vì vậy, hầu hết các chuyến đò đều diễn ra trong đêm tối, khi chỉ có ánh lửa bom đạn lóe lên trong chớp mắt mới nhìn thấy mặt nhau. Thời điểm ấy, ở khu vực gần Thành cổ chỉ có duy nhất bà Thu và ông Con đảm nhiệm việc đưa bộ đội qua sông, đồng thời dẫn đường cho các chiến sĩ tiến vào trận địa.
Chiếc đò nhỏ chỉ có một, mỗi ngày chở được khoảng 10 chuyến, mỗi chuyến không quá 10 chiến sĩ, số còn lại phải tự bơi qua sông. Nhiều chiến sĩ bị thương nặng, vừa được đưa về đến bờ đã hy sinh, trong đau đớn vẫn gọi tiếng “mẹ ơi”, khiến bà Thu không thể nào quên.
Do di chứng bom đạn, khi về già bà không còn nhớ rõ nhiều chuyện, nhưng 81 ngày đêm khốc liệt ấy vẫn in đậm trong ký ức. Trong hàng vạn chiến sĩ bà từng đưa qua sông, sau chiến tranh chỉ có hai người còn sống trở về.
Sau 46 năm, một trong hai người ấy – ông Phạm Hùng, cựu chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị – đã vượt hàng trăm cây số từ Thái Nguyên vào Quảng Trị để tìm gặp lại nữ du kích năm xưa. Cuộc hội ngộ giữa người lính tóc bạc và người chèo đò năm nào đã trở thành khoảnh khắc xúc động, nhắc nhở về những mất mát lớn lao mà chiến tranh để lại. Ngày nay, nữ du kích chèo đò năm xưa đã ngoài 70 tuổi, sống cuộc đời bình dị bên sông Thạch Hãn. Câu chuyện của bà là biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng, cho lòng yêu nước bền bỉ của nhân dân Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Câu chuyện ấy gửi gắm thông điệp sâu sắc đến thế hệ trẻ hôm nay:
“Hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao con người vô danh.”



