Bài viết

GẶP LẠI CÔ BÉ NGÀY XƯA

Phú Thọ10/11/2025Bùi Tiến Trung (Đoàn xã An Nghĩa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Năm ấy sư đoàn 308 của tôi được lệnh hành quân từ đường 9 nam Lào ra Hà Tây. Dọc đường hành quân đơn vị tôi có nghỉ tạm Thanh Hóa đúng hai tháng. Tôi ở nhà em Lê Thị Quý thôn Nam Thắng, xã Vạn Thắng, huyện Nông Cống. Năm ấy Quý mười sáu tuổi trăng tròn, còn tôi anh lính trẻ hai mươi tuổi chẵn.Qua trang " Câu Chuyện Làng Quê " tôi có đăng bài : " Tình Người Thanh Nghệ Tĩnh ". Trong đó có câu chuyện nói về em, người con gái chủ nhà rất xinh đẹp và rất ngoan. Có một độc giả Nguyễn Chính, cũng là bạn facebook của tôi. Bạn ấy cảm kích trước câu chuyện tình cảm quân dân cá nước của tôi với cô gái chủ nhà, mà cô gái chủ nhà ấy lại chính là người con quê hương Nông Cống của độc giả. Thế là tôi và độc giả liền trao đổi comment, qua lời thoại tôi biết độc giả rất nhiệt tình. Lợi dụng lòng tốt của độc giả tôi đã nhờ bạn ấy tìm giùm. Lúc này tôi gọi độc giả là em cho tình cảm, bởi vì em cũng cùng trang lứa tuổi với bà xã tôi. Tôi cảm ơn em Nguyễn Chính rất nhiều, vì em đã bớt chút thời gian vừa đi vừa về gần hai mươi ky lô mét giữa cái nắng nóng trưa hè miền Trung như đổ lửa. Tôi cũng phải cảm ơn bà con cô bác quê hương em sao họ tốt thế? Họ rất nhiệt tình giúp đỡ chỉ đường cho em đi tìm được thuận buồm xuôi gió. Tới nhà em Lê Thị Quý được vợ chồng em Quý tiếp đón niềm nở, em mừng lắm liền mở video đúng một tiếng cho tôi và em Quý được gặp nhau. Một lần nữa xin cảm ơn em Nguyễn Chính rất nhiều!Ôi! Em Lê Thị Quý! Em làm tôi xúc động vô cùng, bởi năm mươi tư năm rồi mà em vẫn còn nhớ đến tôi. Khi Nguyễn Chính vừa bước vào nhà có hỏi :- Chị có nhớ anh Hoa năm 1971 ở nhà chị không?Quý trả lời ngay : - Anh Hòa chứ!Trời ơi! Thấy chưa? Em làm tôi muốn bật con tim ra khỏi lồng ngực. Chẳng là trên faicebook tôi ghi kiểu chữ lai ngoại không có dấu huyền.Tôi biết vợ chồng em sinh bốn đứa con, lại sống ở thôn quê suốt ngày nắng mưa trên đồng ruộng, về nhà lại lo heo gà cám bã... Hằng trăm thứ lo, vất vả như thế thì làm sao để tâm nhớ ai? Vậy mà em vẫn còn nhớ được tôi? Chứng tỏ rằng chúng tôi vẫn còn một cái duyên thầm mà chỉ em hiểu em và tôi hiểu tôi. Em cũng còn nhớ cảnh tôi và em đi hái ổi ương chấm muối ớt? Trời ơi! Đúng là nghĩa đen lẫn nghĩa bóng " Gừng cay, muối mặn xin đừng quên nhau ". Tôi cũng rất vui mừng được nói chuyện với chồng em là anh Tiến. Anh Tiến cũng niềm nở và lại hay phà trò tiếu lâm nữa chứ. Một con người thật dễ gần gũi. Mới đầu tôi cũng sợ anh Tiến hiểu lầm rồi ghen thì chết, nên tôi cứ phải nhắc đi, nhắc lại câu nói " Ngày ấy Quý mới có mười sáu tuổi ". Mà đúng thật tôi chỉ thích Quý xinh gái nhất thôn và ngoan nhất xóm, chứ tôi đâu có dám ngỏ lời yêu một em gái mười sáu chưa đủ tuổi vị thành niên.Nhìn vợ chồng em Quý mà tôi thấy thương! Chắc ở thôn quê vất vả lắm sao mà da dẻ vợ chồng em sạm nắng đen thế? Tóc em Quý cũng bạc trắng nhiều rồi.Nói chuyện với em mà tôi cứ hình dung ngày ấy... Ngày ấy cây ổi trong vườn chắc cũng không còn nữa, bởi tôi và em đâu còn rủ nhau ra hái chấm muối ăn? Ngày ấy khóm lũy tre xanh ngoài ngõ, hôm em tiễn chân tôi ra Hà Tây, chắc cũng không còn nữa, bởi giờ đây đâu còn chiếc nón em vẫy vẫy chào tôi!Ôi! Thời gian năm mươi tư năm rồi đấy, giờ chỉ còn nằm trong ký ức của tôi và em. Quê hương Nam Thắng bao đổi thay, nhưng con sông xanh trước ngõ nhà em nó vẫn xuôi dòng không hề thay đổi, như tình cảm của tôi và của em. Đà Nẵng 22/4/2025

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn