Anh hùng Lực lượng vũ trang

Gặp lại người thợ máy cũ

Ngày trở lại sân bay cũ, Nguyễn Văn Bảy bất ngờ gặp lại một người thợ máy năm xưa. Hai người đứng cách nhau vài bước. Người thợ máy đã già. Mái tóc bạc đi nhiều. Khuôn mặt không còn giống hoàn toàn với chàng trai ngày trước. Nhưng ánh mắt thì vẫn vậy. Nguyễn Văn Bảy nhìn ông một lúc rồi hỏi: “Có phải anh không?” Người thợ máy bật cười: “Đúng tôi đây!” Hai người bước lại gần. Một cái bắt tay thật chặt. Rồi họ cùng cười.

Đồng Tháp11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Gặp lại người thợ máy cũ

Ngày trở lại sân bay cũ, Nguyễn Văn Bảy bất ngờ gặp lại một người thợ máy năm xưa.

Hai người đứng cách nhau vài bước.

Người thợ máy đã già.

Mái tóc bạc đi nhiều.

Khuôn mặt không còn giống hoàn toàn với chàng trai ngày trước.

Nhưng ánh mắt thì vẫn vậy.

Nguyễn Văn Bảy nhìn ông một lúc rồi hỏi:

“Có phải anh không?”

Người thợ máy bật cười:

“Đúng tôi đây!”

Hai người bước lại gần.

Một cái bắt tay thật chặt.

Rồi họ cùng cười.

Không ai nói ngay về những trận đánh.

Cũng không nhắc đến những con số chiến công.

Người thợ máy hỏi trước:

“Anh còn nhớ chiếc máy bay ngày trước không?”

Nguyễn Văn Bảy cười:

“Nhớ chứ. Anh chăm nó còn hơn chăm mình.”

Người thợ máy cũng cười:

“Không chăm kỹ thì các anh làm sao bay được.”

Tôi được nghe kể rằng những người thợ máy thời ấy thường làm việc rất lặng lẽ.

Phi công là người được nhìn thấy trên bầu trời.

Còn họ ở dưới mặt đất, kiểm tra từng bộ phận, chuẩn bị máy bay, sửa chữa sau mỗi chuyến bay.

Khi máy bay trở về, người thợ máy lại là người đầu tiên chạy đến.

Có khi chỉ kịp hỏi:

“Máy bay ổn không?”

Rồi lại cúi xuống làm việc.

Nguyễn Văn Bảy nhìn người thợ máy cũ:

“Hồi đó anh thức nhiều đêm lắm nhỉ?”

Ông đáp:

“Các anh bay thì chúng tôi phải thức.”

Cả hai cùng cười.

Một câu nói giản dị nhưng gợi lại cả một thời.

Người thợ máy chỉ vào chiếc máy bay trưng bày gần đó:

“Ngày trước chúng ta đâu có đứng nhìn như thế này.”

Nguyễn Văn Bảy gật đầu:

“Ngày trước chỉ mong nó cất cánh được và trở về được.”

Hai người im lặng.

Tôi đứng bên cạnh và cảm nhận rõ sự thay đổi của thời gian.

Ngày ấy họ là những người đàn ông trẻ.

Một người ngồi trong buồng lái.

Một người đứng dưới mặt đất.

Mỗi người một nhiệm vụ.

Nhưng cùng chung một mong muốn: chiếc máy bay phải trở về an toàn.

Người thợ máy bất chợt hỏi:

“Anh còn nhớ lần tôi chạy ra đón anh sau một chuyến bay không?”

Nguyễn Văn Bảy cười:

“Nhớ. Anh ôm tôi trước rồi mới nhìn máy bay.”

Người thợ máy cười lớn:

“Vì thấy người còn nguyên là mừng rồi.”

Câu nói ấy khiến cả hai cùng lặng đi.

Có lẽ sau hàng chục năm, họ vẫn nhớ cảm giác nhẹ nhõm của những lần nhìn thấy đồng đội bước xuống từ buồng lái.

Tôi hỏi người thợ máy:

“Điều gì khiến ông nhớ nhất về những năm tháng ấy?”

Ông nhìn Nguyễn Văn Bảy rồi nói:

“Là mỗi lần máy bay trở về, thấy anh em còn đủ.”

Tôi nghĩ đó chính là điều giản dị nhất của tình đồng đội.

Không cần những lời lớn lao.

Không cần kể lại chiến công.

Chỉ cần nhớ rằng ngày ấy mình đã cùng nhau làm nhiệm vụ và cùng mong người bên cạnh trở về.

Trước lúc chia tay, Nguyễn Văn Bảy nắm tay người thợ máy thật lâu.

“Lâu quá rồi.”

Người thợ máy đáp:

“Nhưng gặp lại vẫn nhận ra nhau.”

Hai người cười.

Rồi đứng nhìn về phía đường băng cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Gặp lại người thợ máy cũ | Câu chuyện thời hoa lửa