Gặp người chiến sĩ cuối cùng của Hội thề Rừng Rong
Trong hành trình dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, biết bao thế hệ cha anh đã hi sinh
tuổi xuân, máu xương và cả cuộc đời mình để đổi lấy nền hòa bình hôm nay. Những trang sử hào
hùng ấy luôn khiến mỗi người dân Việt Nam cảm thấy tự hào và biết ơn sâu sắc. Ðọc bài viết
“Gặp người chiến sĩ cuối cùng của Hội thề Rừng Rong”, em không chỉ hiểu thêm về một sự kiện
lịch sử đầy ý nghĩa của quê hương Tây Ninh mà còn vô cùng xúc động trước tinh thần yêu nước,
lòng dũng cảm và ý chí chiến đấu kiên cường của những chiến sĩ cách mạng năm xưa.
Bài viết kể về ông Tô Văn Ri – người chiến sĩ cuối cùng còn sống của Hội thề Rừng Rong. Dù tuổi
đã gần 100 nhưng ông vẫn minh mẫn và nhớ rõ từng kỉ niệm trong những năm tháng đấu tranh
chống thực dân Pháp. Qua lời kể chân thật của ông, người đọc như được sống lại trong không khí
hào hùng của những ngày đầu kháng chiến, khi tinh thần yêu nước cháy bỏng đã thôi thúc những
thanh niên trẻ tuổi đứng lên chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Theo bài viết, vào cuối năm 1945, thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta. Tại Tây Ninh,
quân địch kéo lên nhiều nơi nhằm đàn áp phong trào cách mạng. Trước tình hình đó, nhiều thanh
niên yêu nước đã bí mật tập hợp tại khu rừng thuộc xã An Tịnh, huyện Trảng Bàng để bàn bạc và
tổ chức lực lượng kháng chiến. Khu rừng ấy có nhiều cây cổ thụ lớn, rậm rạp và kín đáo nên được
chọn làm nơi hoạt động bí mật. Sau này, nơi đây được gọi là Rừng Rong – cái tên gắn liền với một
thời kì đấu tranh oanh liệt của nhân dân Tây Ninh.
Ông Tô Văn Ri kể lại rằng thời điểm ấy, ông mới khoảng hai mươi lăm tuổi. Phần lớn những người
tham gia Hội thề đều là thanh niên địa phương, bên cạnh đó còn có những chiến sĩ từ nhiều nơi
khác đến tham gia cách mạng. Tuy điều kiện thiếu thốn và cuộc sống vô cùng nguy hiểm nhưng
tất cả đều chung một lòng yêu nước và quyết tâm đánh đuổi quân xâm lược. Chính tinh thần đoàn
kết ấy đã tạo nên sức mạnh to lớn cho phong trào cách mạng lúc bấy giờ.
Ðiểm gây xúc động nhất trong bài viết chính là lời thề thiêng liêng của 27 chiến sĩ cách mạng
dưới lá cờ Tổ quốc. Ðêm 30 Tết năm 1946, họ tập trung tại Rừng Rong, cùng nhau đọc những lời
thề đầy khí phách: thà chết chứ không chịu mất nước, dù tóc bạc vẫn tiếp tục chiến đấu, nếu hi
sinh thì con cháu vẫn tiếp tục đứng lên bảo vệ quê hương. Những lời thề ấy không chỉ thể hiện
lòng yêu nước sâu sắc mà còn cho thấy tinh thần bất khuất và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi
của cách mạng.
Khi đọc đến những lời thề đó, em cảm thấy vô cùng xúc động và khâm phục. Họ đều là những
con người rất bình thường, có gia đình, có cuộc sống riêng, nhưng khi đất nước lâm nguy, họ sẵn
sàng gác lại tất cả để đứng lên chiến đấu. Có người đã mãi mãi nằm xuống khi tuổi đời còn rấttrẻ. Sự hi sinh ấy khiến em càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Nếu không có những con
người dũng cảm như họ thì sẽ không có cuộc sống yên bình mà chúng ta đang được hưởng.
Sau khi thành lập Hội thề Rừng Rong, nhiều chiến sĩ tiếp tục tham gia các lực lượng vũ trang cách
mạng. Họ chiến đấu ở nhiều nơi, góp phần bảo vệ quê hương Tây Ninh và tham gia vào cuộc
kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong những trận chiến ác liệt, nhiều người đã anh dũng hi
sinh. Theo bài viết, có những chiến sĩ đã ngã xuống ngay trong trận đánh đầu tiên. Dù vậy, tinh
thần chiến đấu của họ vẫn tiếp tục được các thế hệ sau nối tiếp.
Không chỉ dừng lại ở việc kể lại những sự kiện lịch sử, bài viết còn làm nổi bật giá trị tinh thần và
truyền thống cách mạng của quê hương Tây Ninh. Hội thề Rừng Rong đã trở thành biểu tượng
của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng độc lập tự do. Qua nhiều năm, nơi đây được xây
dựng thành khu di tích lịch sử nhằm lưu giữ những kí ức hào hùng và giáo dục thế hệ trẻ về
truyền thống cách mạng của dân tộc.
Hình ảnh ông Tô Văn Ri ở tuổi gần một trăm khiến em đặc biệt xúc động. Dù tuổi cao sức yếu,
ông vẫn luôn nhớ về đồng đội và những năm tháng chiến đấu gian khổ. Trong khi nhiều đồng đội
đã hi sinh hoặc qua đời vì tuổi tác, ông trở thành người chiến sĩ cuối cùng còn sống của Hội thề
Rừng Rong. Ðiều đó khiến câu chuyện càng trở nên thiêng liêng và đáng trân trọng hơn. Qua ánh
mắt và lời kể của ông, em cảm nhận được nỗi nhớ đồng đội, niềm tự hào về quá khứ cũng như sự
tin tưởng vào thế hệ trẻ hôm nay.
Bài viết giúp em hiểu rằng lịch sử không phải là những điều quá xa vời mà chính là cuộc đời thật
của những con người đã sống, chiến đấu và hi sinh cho đất nước. Những người chiến sĩ năm xưa
cũng từng là những thanh niên trẻ tuổi như chúng em hôm nay. Họ cũng có ước mơ, có gia đình
và khát vọng riêng. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng đứng lên bảo vệ quê hương bằng
tất cả lòng dũng cảm và tình yêu nước.
Từ câu chuyện của Hội thề Rừng Rong, em nhận ra trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay là phải
biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích cho xã
hội. Chúng em không phải cầm súng ra chiến trường như cha ông ngày trước, nhưng cần cố gắng
học tập thật tốt, sống có lí tưởng và biết yêu thương quê hương đất nước. Ðó cũng chính là cách
để tiếp nối truyền thống anh hùng của các thế hệ đi trước.
Ngoài ra, bài viết còn cho em thấy tầm quan trọng của việc gìn giữ các di tích lịch sử và truyền
thống dân tộc. Những địa danh như Rừng Rong không chỉ là nơi ghi dấu một thời chiến đấu oanh
liệt mà còn là “địa chỉ đỏ” giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử nước nhà. Khi được học và nghe kể
về những câu chuyện ấy, mỗi người sẽ thêm yêu quê hương, tự hào dân tộc và có ý thức sống tốtđẹp hơn.
Nghệ thuật của bài viết cũng rất đặc sắc. Tác giả sử dụng lối kể chuyện chân thật, kết hợp giữa
thông tin lịch sử và lời kể của nhân chứng nên tạo được cảm xúc mạnh cho người đọc. Những chi
tiết như lời thề dưới lá cờ Tổ quốc hay hình ảnh ông Tô Văn Ri nhớ về đồng đội đã để lại ấn tượng
sâu sắc trong lòng em. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu cảm xúc giúp câu chuyện trở nên gần gũi và
dễ đi vào lòng người.
Qua bài viết “Gặp người chiến sĩ cuối cùng của Hội thề Rừng Rong”, em càng thêm kính trọng và
biết ơn những người chiến sĩ cách mạng đã hi sinh cho độc lập dân tộc. Họ chính là biểu tượng
đẹp của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất Việt Nam. Những câu chuyện về họ sẽ mãi là ngọn
lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ mai sau.
Dù thời gian đã trôi qua hơn bảy mươi năm, tinh thần của Hội thề Rừng Rong vẫn còn sống mãi
trong lòng người dân Tây Ninh nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung. Em tin rằng thế hệ trẻ
hôm nay sẽ luôn ghi nhớ công lao của cha ông, tiếp tục phát huy truyền thống yêu nước để xây
dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh hơn.
Nhân vật: Ông Tô Văn Ri
Năm sinh: Khoảng năm 1923 – 1924
–
Ông là người chiến sĩ cuối cùng còn sống của Hội thề Rừng Rong ở Tây Ninh. Dù tuổi đã
gần 100, ông vẫn luôn nhớ về những năm tháng chiến đấu chống thực dân Pháp và tinh
thần yêu nước của đồng đội năm xưa.



