Gặp người chiến sĩ tình nguyện mang trái tim nhân hậu
Ông Phu - người chiến sĩ năm xưa từng xẻ dọc rừng già biên giới Tây
Nam, vẫn không khỏi bồi hồi xúc động khi nhắc lại những ký ức về thời hoa
lửa giúp bạn thoát khỏi họa diệt chủng hơn 40 năm về trước.
Người lính của tình hữu nghị và công lý
Vào những năm 1978 - 1979, khi biên giới Tây Ninh đang sục sôi khói lửa,
ông Phu cùng bao lớp thanh niên thời bấy giờ đã gác lại bút nghiên để lên
đường. Ông kể, ngày đó lên đường với một tâm thế rất riêng: không chỉ
bảo vệ từng tấc đất quê hương mà còn vì nghĩa vụ quốc tế cao cả. Hình
ảnh in đậm nhất trong tâm trí ông không phải là tiếng súng đạn, mà là
những "cánh đồng chết" và ánh mắt thất thần của những người dân
Campuchia được cứu sống.
Ông nhớ lại: "Hồi đó dân bạn khổ lắm, họ gầy rộc và đói khát. Đơn vị ông
dù thiếu thốn, nhưng anh em ai cũng sẵn sàng nhường phần lương khô
cuối cùng cho bà con. Nhìn thấy sự hồi sinh trên gương mặt họ, ông thấy
mọi gian khổ mình trải qua đều xứng đáng."
Tiếp nối truyền thống anh hùng
Cuộc chiến ấy khốc liệt với những trận phục kích và mìn bẫy dày đặc trên
đất bạn. Nhiều người đồng đội của ông Phu đã mãi mãi nằm lại dưới
những tán cây thốt nốt, để lại tuổi thanh xuân nơi xứ người. Ngày hòa
bình, ông trở về với những vết thương khi trái gió trở trời lại đau nhức,
nhưng tinh thần của một người lính tình nguyện thì vẫn luôn rực cháy.
Đã hơn 40 năm trôi qua, nhưng phách hào hùng của những ngày tháng ấy
vẫn mãi trong trái tim ông. Câu chuyện của ông Phu đã góp phần viết nên
trang sử vẻ vang của quê hương Tây Ninh trung dũng
kiên cường. Đối với thế hệ trẻ chúng em, ông không chỉ là một nhân chứng
lịch sử, mà còn là tấm gương sáng về lòng dũng cảm và tinh thần nhân
văn cao đẹp của quân đội ta trong thời hoa lửa.



