GẶP NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA NƠI KÝ ỨC THÀNH CỔ
Sáng nay, tôi được cùng đoàn công tác đại diện cho Đảng ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam phường đến thăm và tri ân các gia đình có công với cách mạng nhân kỷ niệm 78 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2025). Mỗi gia đình, mỗi câu chuyện là một phần ký ức lịch sử hào hùng và thiêng liêng của dân tộc.
Trong chuyến đi ấy, tôi đặc biệt lắng lòng khi được gặp Ông An Văn Tấn, người từng trực tiếp chiến đấu và nằm vùng ở Quảng Trị gần 10 năm. Ông nhập ngũ từ năm 18 tuổi, từng trải qua những tháng ngày khốc liệt nhất tại chiến trường Thành Cổ. Đến nay, những ký ức chiến tranh vẫn còn in đậm trong tâm trí ông.
Ông kể chậm rãi, giọng trầm ấm: “Ngày ấy ác liệt lắm, bom đạn suốt ngày đêm. Tôi may mắn còn sống sót, nhưng nhiều đồng đội thì không. Có những đêm, nằm ngủ tôi vẫn mơ thấy anh em, những người đã nằm lại nơi Thành cổ”
Những lời chia sẻ giản dị ấy khiến tôi không khỏi xúc động. Thành cổ Quảng Trị, nơi ông từng chiến đấu, là một trong những địa danh ghi dấu trận chiến ác liệt bậc nhất trong kháng chiến chống Mỹ. Chỉ trong 81 ngày đêm mùa hè đỏ lửa năm 1972, hàng ngàn Chiến sĩ đã ngã xuống nơi đây để bảo vệ từng tấc đất, từng viên gạch Thành cổ. Máu của biết bao người con đất Việt đã hòa vào dòng sông Thạch Hãn, để giữ lấy màu cờ Tổ quốc.
Được tận mắt gặp một người từng sống, chiến đấu và chứng kiến những tháng năm ấy, tôi cảm thấy biết ơn và tự hào vô hạn. Biết ơn những Người lính đã hy sinh cả tuổi trẻ cho độc lập, hòa bình hôm nay. Và tự hào vì truyền thống cách mạng vẫn tiếp tục được gìn giữ, nhắc nhở các thế hệ hôm nay phải sống có lý tưởng, có trách nhiệm với đất nước, với Nhân dân.


