Anh hùng Lực lượng vũ trang

Gặp người mở lối giữa trùng khơi

Ấn tượng đầu tiên của tôi khi gặp Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Đức Thắng không phải là những tấm huân chương được Nhà nước trao tặng, cũng không phải những chiến công đã đi vào lịch sử, mà là sự mộc mạc của một người lính già vùng biển.

Vĩnh Long02/07/2026Phạm Duy Tân (Phường Nguyệt Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi ngoài tám mươi, giọng nói của ông vẫn chậm rãi, ánh mắt vẫn sáng lên mỗi khi nhắc đến đồng đội, đến những chuyến tàu không số và những ngày tháng chiến đấu vì độc lập dân tộc. Có cảm giác, với ông, quá khứ chưa bao giờ là điều để tự hào kể về mình, mà là ký ức về một thế hệ đã sống hết mình cho Tổ quốc.

Ngồi lặng nghe ông kể chuyện, tôi càng hiểu vì sao tuyến Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển lại được xem là một kỳ tích của chiến tranh cách mạng Việt Nam. Đằng sau những chiến công ấy là biết bao con người bình dị, mang trong mình ý chí phi thường.

Năm 1961, khi mới ngoài hai mươi tuổi, Nguyễn Văn Inh – tên thật của ông – được giao nhiệm vụ tham gia chuyến vượt biển đầu tiên từ Trà Vinh ra miền Bắc. Đó là một nhiệm vụ tuyệt mật, đến mức những người ra đi không được phép nói lời chia tay với gia đình.

Con tàu nhỏ bé lặng lẽ rời bến trong màn sương sớm, mang theo khát vọng chi viện cho chiến trường miền Nam. Phía trước họ là biển rộng, là những cơn bão dữ, là sự phong tỏa của đối phương và vô vàn hiểm nguy không thể lường trước.

Ông kể, có lúc con tàu bị bão đánh hỏng, trôi dạt vào vùng biển nước ngoài. Có lúc tưởng như hành trình phải dừng lại giữa biển khơi. Nhưng rồi bằng sự kiên cường và bản lĩnh, cả đoàn vẫn vượt qua để hoàn thành nhiệm vụ.

Điều khiến tôi xúc động là khi nhắc đến những thời khắc sinh tử ấy, ông không nói nhiều về sự hiểm nguy mà chỉ nhắc đến đồng đội. Trong ký ức của ông, những người cùng vượt biển năm ấy luôn là những người anh em đã cùng nhau sống, cùng nhau chiến đấu và cùng nhau viết nên một phần lịch sử.

Sau chuyến đi mở đường, ông tiếp tục tham gia nhiều chuyến vận chuyển vũ khí vào miền Nam. Những chuyến tàu âm thầm rẽ sóng trong đêm, không số hiệu, không tín hiệu nhận dạng, nhưng lại mang theo niềm hy vọng của cả chiến trường.

Đó là những hành trình mà mỗi lần cập bến thành công đều phải đánh đổi bằng lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần sẵn sàng hy sinh của những người lính hải quân.

Chiến tranh kết thúc, người anh hùng trở về quê hương như bao người lính khác. Không chọn cuộc sống an nhàn, ông tiếp tục góp sức cùng địa phương xây dựng đời sống mới, giúp đỡ bà con phát triển kinh tế và tích cực tham gia các hoạt động của hội cựu chiến binh.

Có lẽ điều khiến tôi cảm phục nhất không nằm ở những chiến công trong quá khứ, mà ở cách ông đối diện với cuộc sống hôm nay. Ông sống giản dị, khiêm nhường và luôn cho rằng những gì mình làm chỉ là bổn phận của một người lính.

Nhìn cách ông trò chuyện với con cháu, với bà con trong xóm, tôi hiểu rằng danh hiệu Anh hùng không chỉ được tạo nên từ những chiến công nơi chiến trường. Danh hiệu ấy còn được gìn giữ bằng cách sống tử tế, bằng trách nhiệm với cộng đồng và bằng sự chân thành trong từng việc làm hằng ngày.

Rời ngôi nhà nhỏ của người lính năm xưa, trong tôi vẫn đọng lại hình ảnh một con người đã dành trọn tuổi trẻ cho biển cả và Tổ quốc. Những con sóng năm nào rồi sẽ lặng, những dấu tích chiến tranh cũng dần lùi xa theo thời gian, nhưng câu chuyện về Anh hùng Hồ Đức Thắng vẫn sẽ còn được nhắc mãi như một minh chứng cho lòng yêu nước, ý chí kiên cường và phẩm chất cao đẹp của người lính Việt Nam.

Có những con người không cần nói nhiều về mình, nhưng chính cuộc đời của họ đã trở thành bài học quý giá cho các thế hệ hôm nay. Hồ Đức Thắng là một người như thế – người đã góp phần mở lối giữa biển khơi và tiếp tục thắp sáng ngọn lửa cống hiến trong cuộc sống đời thường.

Nguồn : qdnd.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Gặp người mở lối giữa trùng khơi | Câu chuyện thời hoa lửa