Bài viết

Gặp người nữ giao liên năm xưa của vùng đất thép Củ Chi

Tây Ninh16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Minh – người nữ giao liên quả cảm của

đội du kích Củ Chi – không nén nổi niềm tự hào khi

hồi tưởng về những năm tháng nằm vùng đầy gian khổ

và anh dũng.

Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời

hoa lửa vẫn vẹn nguyên trong tâm trí người nữ chiến sĩ

năm xưa.

Người con gái nhỏ bé và những chuyến thư sinh tử

Ở tuổi 85, bà Nguyễn Thị Minh vẫn giữ được nét tinh anh trong ánh mắt khi kể về những

ngày tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Củ Chi nghèo khó

nhưng giàu truyền thống cách mạng, bà sớm giác ngộ lý tưởng. Cuối năm 1965, khi chiến tranh

bước vào giai đoạn ác liệt nhất với những đợt càn quét liên tục của quân đội Mỹ, bà Minh khi ấy

mới là cô thiếu nữ đôi mươi, đã tình nguyện tham gia vào mạng lưới giao liên bí mật của huyện.

Giữa vòng vây dày đặc của đồn bốt địch, công việc giao liên như đi trên dây giữa sự sống

và cái chết. Bà thường xuyên phải cải trang thành người đi chợ, người làm rẫy, thậm chí là người

đi buôn chuyến để khéo léo vượt qua các trạm kiểm soát của địch. Mỗi bức thư, mỗi gói tài liệu

được giấu kỹ trong đáy giỏ, trong vạt áo hay dưới những lớp rau củ là một mệnh lệnh chiến đấu

quan trọng từ căn cứ ra vùng tạm chiếm, giúp quân ta nắm bắt kịp thời tình hình chiến trường.

Ký ức về những mê cung dưới lòng đất

Dẫn chúng tôi thăm lại khu di tích Địa đạo Củ Chi, người cựu cán bộ lão thành xúc động

bồi hồi khi đứng trước những cửa hầm nhỏ hẹp. Bà kể rằng thời đó, mỗi gốc cây, bụi rậm đều là

nhà, mỗi đoạn hầm đều là trận địa. Các chiến sĩ và nhân dân đã kiên cường sống và làm việc dưới

lòng đất, trong những đường hầm tối tăm, thiếu ánh sáng và không khí trầm trọng. Những bữa

cơm chỉ có khoai củ, muối vừng, nhưng tinh thần lúc nào cũng sục sôi ý chí quyết tâm đánh đuổi

quân xâm lược để giành lại độc lập cho quê hương.

Những chuyến đi giao liên không chỉ đòi hỏi sự thông minh, khéo léo mà còn cần một

lòng quả cảm phi thường. Bà Minh nhớ lại những lần đối mặt trực diện với quân địch đi càn ngay

trên mặt đất, bà phải giữ thái độ bình tĩnh lạ thường, dùng sự khôn khéo để đánh lạc hướng

chúng, bảo vệ an toàn cho tài liệu và mạng lưới cơ sở. Có những đêm mưa tầm tã, một mình băng

rừng vượt suối trong bóng tối mịt mù, tiếng bom đạn nổ vang trời từ phía xa, nhưng lời thề quyết

tử cho Tổ quốc quyết sinh luôn là động lực mạnh mẽ giúp bà vững bước vượt qua mọi nỗi sợ hãi.

Lời thề sắt son dưới bóng cờ Tổ quốc

Theo lời bà Minh, dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, khi đồng đội hy sinh hay khi bị

địch bắt bớ, tra tấn, niềm tin vào ngày giải phóng cuối cùng chưa bao giờ vụt tắt trong lòng

những người chiến sĩ vùng đất thép. Mỗi lần chuẩn bị cho một nhiệm vụ nguy hiểm có thể không

có ngày trở về, bà cùng đồng đội thường đứng dưới lá cờ Tổ quốc thề quyết tâm hoàn thành

nhiệm vụ, bảo vệ bí mật tuyệt đối đến hơi thở cuối cùng để không làm ảnh hưởng đến tổ chức.

Những lời thề sắt son ấy không chỉ là khẩu hiệu, mà chính là sức mạnh tinh thần vô giá đã

kết nối những con người nhỏ bé thành một khối thép kiên cường. Chính sự hy sinh thầm lặng của

những người giao liên như bà Minh đã góp phần giữ vững mạch máu thông tin, tạo tiền đề cho

những chiến công lừng lẫy, góp phần làm nên ngày đại thắng vẻ vang của dân tộc, thống nhất đất

nước. Giờ đây, khi nhìn thấy màu xanh thanh bình trên những cánh đồng Củ Chi, bà cảm thấy ấm

lòng vì sự hy sinh của thế hệ mình đã không uổng phí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Gặp người nữ giao liên năm xưa của vùng đất thép Củ Chi | Câu chuyện thời hoa lửa