Gặp 'nhân chứng sống' tại căn cứ bí mật của Biệt động Sài Gòn trong Thảo Cầm Viên
Nhan Hương quán một thời từng là nơi tụ tập của lính Mỹ, lính Việt Nam Cộng hòa nằm bên trong khuôn viên của Thảo Cầm Viên. Phóng viên Tiền Phong may mắn có dịp gặp những "nhân chứng sống", những chiến sĩ biệt động năm xưa âm thầm gắn tên tuổi vào địa danh này, góp công vào niềm vui chung của ngày 30/4 lịch sử.
Hai "nhân chứng sống" có mặt tại Nhan Hương quán, bên trái là ông Nguyễn Văn Thân hoạt động từ năm 1965 bên trong hàng ngũ của địch, bên phải là chiến sĩ giao liên "nhí" ngày xưa, ông Trần Văn Phùng (sinh năm 1968), cháu ruột ông Ba Tửng chủ quán.
Người đứng ra thành lập quán là ông Nguyễn Văn Tửng, sinh năm 1913 tại Trà Vinh. Ông xây quán bằng khoản tiền tích cóp, đặt tên là Nhan Hương (theo tên người vợ đã mất). Bản vẽ Nhan Hương quán của ông Ba Tửng trong hồ sơ xin phép xây dựng được trưng bày tại không gian quán.
Ông Nguyễn Văn Thân, nguyên cán bộ Phòng Quân báo Miền (A54), Trưởng ban liên lạc khối điệp báo đơn vị A54 khu vực phía Nam hoạt động trong hàng ngũ của địch kể: “Từ trước Quốc khánh 1974, Nhan Hương quán dừng mọi hoạt động bí mật, các chiến sĩ Biệt động tất bật chuẩn bị công tác đón, dẫn đường cho bộ đội giải phóng miền Nam”.
Thảo Cầm Viên được xem là địa điểm lý tưởng cho hoạt động bí mật vì 2 yếu tố quan trọng: là nơi tham quan, vui chơi giải trí thu hút đông người, các cán bộ cách mạng có thể ra vào dễ dàng mà không bị nghi ngờ; Thảo Cầm Viên nằm gần các cơ quan đầu não của chính quyền Sài Gòn nên thuận lợi cho việc chỉ đạo các chiến dịch. Vì thế, Bộ Tư lệnh Miền đã chọn nơi đây để xây dựng cơ sở hoạt động ẩn giấu sau quán ăn.
Sau khi hoạt động, quán là cơ sở nuôi giấu các đồng chí lãnh đạo quân khu và chỉ huy Biệt động thành đến công tác, nhận chỉ thị của lãnh đạo cấp trên, cũng là nơi lãnh đạo gặp gỡ chiến sĩ để đưa ra chỉ đạo và động viên tinh thần trước các trận đánh. Bức tường xanh phía sau quầy thu ngân là căn phòng ngủ vợ chồng ông Tửng, bên trên là căn hầm bí mật nuôi giấu cán bộ.
Sau khi hoạt động, quán là cơ sở nuôi giấu các đồng chí lãnh đạo quân khu và chỉ huy Biệt động thành đến công tác, nhận chỉ thị của lãnh đạo cấp trên, cũng là nơi lãnh đạo gặp gỡ chiến sĩ để đưa ra chỉ đạo và động viên tinh thần trước các trận đánh. Bức tường xanh phía sau quầy thu ngân là căn phòng ngủ vợ chồng ông Tửng, bên trên là căn hầm bí mật nuôi giấu cán bộ.
Quán Nhan Hương tiếp đón nhiều khách là quân nhân, nhân viên an ninh phục vụ quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn, nhưng không ai phát hiện ra điểm bất thường, điều này càng củng cố yếu tố bí mật, giúp giữ vững căn cứ.
Theo lời kể của các nhân chứng, trong cuộc Tổng tiến công xuân Mậu Thân 1968, quán là hậu cứ quan trọng cho các trận đánh vào Dinh Độc Lập, Đại sứ quán Mỹ, Đài phát thanh, Bộ Tổng tham mưu... Từ năm 1963 đến ngày thống nhất đất nước, quán Nhan Hương đã hoàn thành nhiệm vụ bảo đảm an toàn, bí mật cho cán bộ quân khu, biệt động, quân báo... đến trú ém và nhận chỉ thị một số trận đánh.
Sở Văn hóa và Thể thao TPHCM đã bố trí không gian tái hiện cảnh buôn bán, sinh hoạt của gia đình ông Nguyễn Văn Tửng với nhiều khu vực như nhà bếp, nơi nấu ăn, chỗ ngủ, các bàn ăn, khu vực tính tiền… để ghi dấu một cơ sở cách mạng trong Thảo Cầm Viên ngay giữa lòng TPHCM.


