Gặp nữ anh hùng thanh niên xung phong ở Ngã ba Đồng Lộc
Bà La Thị Tám – nữ thanh niên xung phong từng sống và chiến đấu tại Ngã ba Đồng Lộc – vẫn không giấu được xúc động khi nhắc lại những năm tháng ác liệt của chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Cô gái nhỏ giữa tọa độ lửa Đã bước sang tuổi ngoài 70, bà La Thị Tám vẫn còn nhớ rõ những ngày bom đạn khốc liệt tại Ngã ba Đồng Lộc.
Những năm 1967–1968, nơi đây là tuyến giao thông huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam nên bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội. Ngồi bên hiên nhà nhỏ, bà chậm rãi kể: “Hồi đó bom rơi suốt ngày đêm. Đất đá tung lên mù trời nhưng anh em thanh niên xung phong vẫn phải bám đường để giữ cho xe thông tuyến”.
Theo lời bà Tám, nhiệm vụ của bà lúc ấy là đứng trên đồi cao quan sát số lượng bom địch thả xuống, đánh dấu vị trí bom chưa nổ để lực lượng công binh xử lý. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể hy sinh bất cứ lúc nào. “Có hôm máy bay vừa bay qua là tụi tôi chạy ngay ra đường lấp hố bom. Người nào cũng tranh thủ từng phút vì xe chở lương thực, thuốc men cho chiến trường đang chờ phía sau”, bà nhớ lại.
Dù cuộc sống thiếu thốn, hiểm nguy luôn cận kề nhưng những thanh niên xung phong năm ấy vẫn giữ tinh thần lạc quan. Trong những giờ nghỉ ngắn ngủi, họ cùng nhau hát vang những bài ca cách mạng để động viên tinh thần đồng đội. Có những ngày mưa lớn kéo dài, đường sá lầy lội, việc vận chuyển hàng hóa càng trở nên khó khăn hơn.
Thế nhưng các đội thanh niên xung phong vẫn thay nhau san đất, sửa đường suốt đêm để đoàn xe kịp ra tiền tuyến. Bà Tám xúc động kể: “Nhiều người còn rất trẻ, mới mười tám đôi mươi thôi nhưng ai cũng gan dạ. Chỉ cần nghe có xe sắp qua là tất cả lại lao ra mặt đường làm nhiệm vụ”. Bà La Thị Tám- nữ thanh niên xung phong Những năm tháng không thể nào quên Theo lời kể của bà Tám, có những ngày địch ném hàng trăm quả bom xuống Ngã ba Đồng Lộc. Đất đá cày xới khắp nơi, cây cối cháy đen, nhiều đoạn đường vừa sửa xong lại tiếp tục bị đánh phá. Một lần trong lúc làm nhiệm vụ, bom nổ rất gần khiến bà bị đất đá vùi lấp. Đồng đội phải đào bới suốt nhiều phút mới đưa được bà ra ngoài. “Lúc đó chỉ nghĩ nếu mình ngã xuống thì phải có người khác tiếp tục làm nhiệm vụ.
Không ai muốn bỏ vị trí hết”, bà xúc động nói. Trong chiến tranh, nhiều đồng đội của bà đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa. Sự hy sinh của họ trở thành động lực để những người còn sống tiếp tục chiến đấu vì độc lập dân tộc. Bà Tám nhớ nhất là hình ảnh những đồng đội trẻ tuổi luôn động viên nhau giữa mưa bom bão đạn. Có người vừa san lấp hố bom xong đã tranh thủ ngồi vá áo cho bạn, có người nhịn phần lương thực ít ỏi của mình để chia cho đồng đội bị thương. “Chiến tranh cực khổ lắm nhưng tình đồng đội thì không bao giờ quên được”, bà nghẹn ngào chia sẻ.
Không chỉ làm nhiệm vụ giữ đường, lực lượng thanh niên xung phong còn tham gia tải đạn, cứu thương và hỗ trợ bộ đội chiến đấu. Dù hiểm nguy luôn cận kề nhưng tinh thần quyết tâm bảo vệ tuyến đường chiến lược chưa bao giờ lung lay. Tiếp nối truyền thống anh hùng Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, bà La Thị Tám trở về quê hương sinh sống.
Dù chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về những năm tháng ở Ngã ba Đồng Lộc vẫn luôn in đậm trong tâm trí bà. Ngày nay, khu di tích Ngã ba Đồng Lộc trở thành địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Mỗi lần trở lại nơi đây, bà lại nhớ đến những người đồng đội đã anh dũng hy sinh trong thời hoa lửa. Nhiều đoàn học sinh, sinh viên từ khắp nơi trên cả nước thường đến thăm và nghe bà kể chuyện về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng.
Với bà, đó không chỉ là ký ức của riêng mình mà còn là câu chuyện về tinh thần yêu nước của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. “Tuổi trẻ của chúng tôi gắn liền với bom đạn chiến tranh. Dù gian khổ nhưng ai cũng tự hào vì đã góp sức bảo vệ Tổ quốc”, bà chia sẻ. Câu chuyện về nữ anh hùng La Thị Tám đã trở thành biểu tượng đẹp cho tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và lòng yêu nước của thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.



