Gặp ‘O du kích nhỏ’ áp giải phi công Mỹ năm xưa
“O du kích nhỏ giương cao súng
Thằng Mỹ lênh khênh bước cúi đầu…”
Cô du kích nhỏ bé trong bức ảnh ấy đã gặp lại người tù binh Mỹ sau ba mươi năm.
Năm 1965, Nguyễn Thị Kim Lai còn rất trẻ. Đi bên cạnh cô là William Andrew Robinson, một quân nhân Mỹ bị bắt trong chiến tranh. Một người nhỏ bé, một người cao lớn. Một người bảo vệ quê hương, một người đến từ bên kia đại dương. Giữa họ khi ấy là cả một cuộc chiến.
Ba mươi năm sau, họ gặp lại nhau.
Khi không còn tiếng bom đạn, cô du kích năm nào đã bước sang tuổi trung niên, người lính Mỹ trẻ tuổi cũng đã mang trên mình dấu vết của thời gian.
Họ đứng cạnh nhau và mỉm cười.
Điều khiến câu chuyện ấy còn được nhắc mãi không chỉ nằm ở bức ảnh. Giữa những năm tháng quê hương chìm trong bom đạn, cô Lai vẫn dành cho người tù binh một ngụm nước, chút thức ăn và sự đối đãi giữa người với người.
Có lẽ phải từng chứng kiến chiến tranh lấy đi quá nhiều thứ, người ta mới hiểu hòa bình quý giá đến nhường nào.
Ba mươi năm trước, họ đứng cạnh nhau giữa hai chiến tuyến. Ba mươi năm sau, vẫn hai con người ấy, nhưng giữa họ không còn chiến tuyến nào nữa.
Chiến tranh đã lùi xa. Điều chúng ta giữ lại không phải hận thù, mà là ký ức để biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã bảo vệ đất nước và hiểu rằng, ngay trong những năm tháng khốc liệt nhất, lòng nhân ái vẫn chưa bao giờ mất đi.



