Gặp ông trong một buổi sáng tháng Tư
Gặp ông trong một buổi sáng tháng Tư
Buổi sáng cuối tháng Tư, sân trường rợp bóng cờ đỏ sao vàng. Những đứa trẻ ríu rít xếp hàng chuẩn bị tham gia hoạt động ngoại khóa. Trong số những vị khách được mời hôm ấy có một ông lão tóc bạc, ngực áo lấp lánh những tấm huân chương. Ông là cựu chiến binh từng đi qua những năm tháng chiến tranh.
Khi ông bắt đầu kể chuyện, lũ trẻ chỉ chăm chú nhìn chiếc mũ cối đã cũ và chiếc ba lô bạc màu đặt cạnh chân. Nhưng với tôi – một cô giáo mầm non – đó không chỉ là những kỷ vật. Đó là chứng nhân của một thời hoa lửa.
Ông kể về những ngày hành quân dưới mưa bom, về những đồng đội mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi để đổi lấy hòa bình hôm nay. Ông không kể bằng những lời bi thương mà bằng nụ cười hiền hậu, như thể những mất mát ấy đã hóa thành niềm tự hào.
Nhìn những đứa trẻ vô tư cười đùa trước mặt, tôi chợt hiểu rằng điều ông và đồng đội đã đánh đổi không chỉ là độc lập dân tộc, mà còn là tiếng cười trong trẻo của biết bao thế hệ sau.
Tôi không cầm súng như ông. Công việc của tôi là cầm phấn, cầm những quyển truyện tranh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của các con mỗi sáng đến trường. Nhưng tôi tin rằng, gìn giữ hòa bình cũng bắt đầu từ những điều giản dị như thế: nuôi dưỡng lòng nhân ái, dạy trẻ biết yêu quê hương, biết trân trọng lịch sử và biết nói lời cảm ơn với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.



